
| INFORMATION | |
|---|---|
| NAME: | Hera/Hoàng Lam |
| AGE | 18+ |
| PRONOUNS | he/him/they/them |
| MORE | About Writer & Commission |
COMMISSION INFORMATION: HERE
SAMPLE 1
✮ 1. Tags: Cổ trang phương Đông, Hàn Quốc, ngược.Điệu đàn tỳ bà ảm đạm sầu bi, mà quả thật cũng ánh lên vẻ mỹ lệ mà thê lương chưa từng có - nhưng những nốt thăng trầm lại đột ngột tạm ngừng trong khoảng không vô định; mặc cho cánh mai vàng đã đến độ trổ bông, tấm lòng ái phi vẫn chẳng ngưng nhung nhớ đến bậc quân vương đang ở phương trời nào xa khắp. Giang sơn của người, tiên triều của người, có phải đã không còn cần đến nàng rồi không? Hà cớ gì người lại ân đoạn nghĩa tuyệt, sống bạc tình đến mức dứt áo ra đi ngay trong đêm tàn canh lặng; chỉ để lại Ari tháng ngày kia mãi mong nhớ đợi chờ, hằng khuya nàng luôn khao khát dù chiến chinh có muôn ngàn đau khổ, người vẫn sẽ tất thắng trở về với chiến tích vẻ vang. Tâm tư nàng còn nhiều hơn gió thổi về Đông, ngàn mây rời núi, viết vạn lời không hết và buồn nhiều năm chẳng ai hay - thử hỏi Phật tổ, phải lấy cái gì để nói lên nỗi niềm thầm lặng Ari đã phải chịu đựng suốt những tháng ngày qua? Dài đến mức mơi sa trường đẫm máu có lẽ cũng phải đau lòng mà nhớ đến, thê thảm đến mức quê hương có nhiễu nhương nhất cũng phải lau mắt buồn thay…Nàng lạnh lùng đặt cung đàn ưu tư sang bên cạnh, lặng lẽ an phận ngồi nơi lầu cao Khuê Các, ngắm cảnh sắc mà thưởng trà xem hoa. Ari dịu dàng nâng tay áo rộng, gió ấm lay chuyển y phục mà như tuyết dải tung bay, nàng hững hờ chạm tới cành mai đang rung rinh trước gió, từng cánh vàng óng ả nhẹ rơi nơi mùa xuân đến êm đềm. Nhớ khi xưa Jae-Ha cũng ngồi đây cùng nàng, cả đôi uyên ương cứ mãi tâm tình thủ thỉ, trò chuyện nước non tới canh khuya vẫn chưa thôi ngừng quyến luyến. Vậy mà thời gian như tấm én thoi đưa; Ari từ một tuyệt thế giai nhân đẹp tựa trăng ngần buổi sớm, ngàn năm không vướng nét bụi trần giờ lại thành một thiếu phụ ai oán thê lương, lệ tuôn nhạt nhòa như hoa lê đái vũ [1] - nàng xót thương cho số phận nàng, số phận người, hà cớ gì để cho kẻ nàng hết mực trân quý phải lâm vào cảnh khốn cùng, tiến thoái lưỡng nan, chẳng còn đường để chạy thoát.Ari còn cất giữ nguyên vẹn tâm thư quân vương gửi trước khi ra chiến trận, dù đọc lại bao nhiêu lần vẫn nước mắt vẫn cứ khôn nguôi:“Ta đi rồi nàng đừng khóc nhé. Dẫu biết những lời sáo rỗng sẽ chẳng giúp nàng nguôi ngoai, nhưng ta lại là một bậc chính nhân quân tử; không thể mặc kẻ thù nghênh chiến mà bản thân lại hèn kém xu nịnh, trốn tránh thực tại. Nàng biết ta đại nghĩa diệt thân, luôn vì chuyện lớn mà ra mặt hết lòng vì dân vì nước. Chỉ có điều, cả đời này ta nợ nàng một chữ tình, đất nước này lấy đi người mà nàng hết mực thương yêu.Ở chốn hoang vu không nơi nương tựa, ta rất nhớ vòng tay của nàng, nhớ gương mặt nàng, nhớ thiên khúc Bạc Mệnh buồn ảm đạm nàng vẫn thường hay ca múa, cả thiên hạ bấy giờ chỉ nhỏ bé bằng đúng một nữ nhân. Nhưng đành gác lại niềm hạnh phúc sớm hôm chẳng thể dành lại được, ta lại phải ra đi vì nghĩa lớn. Tuy nhiên, nàng hãy cứ yên chí và chờ ta nhé. Nhờ nàng cai quản trông nom cho ta việc lãnh cung vốn lắm chuyện thị phi, ta sẽ trở về khi hoa mai nở rộ [2].Ngọc bội nàng trao, ta sẽ mãi mãi gìn giữ cẩn thận,Nụ cười nàng hôm ấy, ta sẽ ích kỷ cất làm của riêng.Phu quân của nàng,
Jae-Ha.”“Vậy mà hoa mai nở rồi, mãi vẫn chẳng thấy chàng trên chiến mã trở về.” - Nàng thầm tự nhủ mà tim bỗng hẫng đi một nhịp.Đưa đôi đồng tử hướng về ánh nhìn xa xăm; Ari thấy bóng mây ngàn vần vũ trên thinh không yên lặng, có dãy núi xanh xanh trùng điệp phủ kín vùng hoang vu, khói lam chiều bên bếp nhà phiêu tán xung quanh chợ huyện, nhìn đâu cũng thấy vừa lác đác vừa náo nhiệt, nhưng cảnh sắc yêu kiều ấy cũng chẳng thể xoa dịu được tấm lòng son sắt của ái phi. Tịch dương [3] nhá nhem lặn xuống qua khung cửa xế chiều; mùi gỗ đàn hương bay ngang qua gian buồng từ lâu đã lạnh ngắt, rồi lại đến với Ari; đôi mi nàng hờ hững khép lại - sương sa vẫn còn đọng lại trên khóe mắt; để cảm nhận từng canh giờ trôi đi trong nỗi buồn luôn ấp ủ đang dần trỗi dậy, tựa thủy triều trên biển bạc mỗi sớm hôm…Phẩy nhẹ chiếc quạt được in đóa phù dung, nàng thầm nghĩ: Nếu có gan đi nương nhờ cửa Phật thì thật tốt quá, thời khắc ấy tâm nàng sẽ tự biết buông xuôi; trả lại giang sơn cho người, tiên triều của người, thế giới của người, từ nay sẽ không còn phải mong nhớ nữa. Nhưng nếu đã yêu rồi sẽ phải chấp nhận chết trong lòng một ít; dù thế gian có đảo lộn trắng đen cũng phải chịu đồng cam cộng khổ, dù có phải nếm trải lắm nỗi truân chuyên, Ari cũng quyết sẽ chờ đợi người, phục tùng người, vì người, nàng có thể chết vì người.Tựa như lời thương nhớ đề bạt ở cuối thư, Jae-Ha có chép lại bài thơ:“Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ,
Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.
Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố,
Bán duyên tu đạo, bán duyên quân.” [4]-Ghi chú:
[1] Dù khóc vẫn xinh đẹp như hoa lê trong mưa.
[2] Hoa mai nở rộ hàm ý chỉ mùa xuân đến.
[3] Chỉ xế chiều.
[4] Bài thơ tình của nhà thơ Lý Chẩn, nguyên văn dịch nghĩa như sau:“Từng ghé biển xanh e gì nước,
Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây.
Má hồng lướt qua lười để mắt,
Nửa duyên tu đạo, nửa nàng đây.”
SAMPLE 1
✮ 2. Tags: u cổ, BG, Satanism, tôn giáo.Camellia khẽ chuyển mình, nàng chợt nhận ra bản thân bị bao bọc bởi những lớp bông mềm mại - có lẽ là gối, hoặc một thứ gì êm ái đại loại thế, cảm giác dễ chịu vô cùng. Mi mắt hờ hững mở ra trong cơn đau đớn, nàng cố gắng dùng lực để gượng dậy nhanh nhất có thể; chỉ vì nóng ruột muốn nhớ xem rốt cuộc đêm qua đã xảy ra những chuyện gì. Để rồi trí óc nàng dường như hỗn loạn trong vài giây. Có lẽ việc tốt nhất nên làm bây giờ là không nên thức giấc.Pittore đã chết đêm qua. Thứ tà thuật chàng vẫn thích đùa vui đã giết chết chàng. Cuốn kinh thánh bỏ ngỏ tắm mình trong máu tươi, và những cây thánh giá quyết tâm không còn phù hộ chàng nữa. Từng đoá sơn trà trắng muốt trong vườn được tưới cơn mưa đỏ một cách hả hê, còn Pittore vẫn cứ bình thản khoanh tay, để cho tất thảy những suy tư kia trôi tuột xuống mũi giày da bóng loáng. Chàng xem nhẹ lời ngỏ của Satan và hoàn toàn phớt lờ chúng. Để giờ phút này đây phải nhận một cái kết đắng chát hơn cả hậu vị cuộc đời.Ôi, kẻ phản Chúa, đau đớn sẽ mãi mon men theo lưng Pittore đáng thương. Satan chỉ muốn ta là một người bình thường, còn Chúa luôn mong ta sẽ là kẻ hào phóng với muôn loài. Nhục dục, ham muốn, tham vọng, hận thù, ghen tuông; tất thảy những chuyện đó chẳng phải ai cũng đã từng khuất phục, ai cũng đã từng ưng thuận mà nương theo hay sao? Ta đều biết nó là vô cùng sai trái, nhưng trong vô thức - hoặc cũng có thể là cố tình - ta vẫn thực hiện nó, vẫn lao vào xâu xé như con thiêu thân mất đi ánh sáng đời mình. Vậy mới nói, ta đâu thể kiểm soát được bản thân chỉ bằng những triết lý hão hay những điều răn dạy từ Chúa. Nếu ta không tin và cũng không yêu. Camellia luôn nghĩ nàng chết tâm ngay từ khi phản bội chính đức tin của mình. Giờ thì Pittore lại đi theo vết xe đổ ấy. Ôi, Pittore đáng thương…Nàng đưa tay vuốt mặt, những giọt buồn không kìm được mà lăn tăn trên khóe mắt; vai áo nhàu nhĩ nhưng nàng chẳng còn để tâm nữa, muôn vàn đau đớn ùa về như từng lớp sóng táp mạnh vào vết thương lòng rất sâu. Nếu Chúa trời chẳng thể cứu độ người nàng thương, vậy thì tin yêu còn có nghĩa lý gì? Để tất thảy những sầu muộn kia biến thành thù hận - nàng giật phăng dây thánh giá đang đeo trên cổ, vò loạn mái tóc búi gọn vốn vẫn gọn gàng ngăn nắp bấy lâu, xé toạc tà áo tu nữ trắng đen thói đời đầy điên dại. Họ căm phẫn Camellia vì nàng không tin vào Chúa. Nhưng nếu Chúa trời chẳng thể cứu độ người nàng thương, vậy tin yêu còn có nghĩa lý gì? Kể từ giây phút này, nàng quyết chỉ muốn chạy theo những điều nàng cam đoan là đúng đắn. Giờ thì đơn giản là vậy thôi. Nàng sẽ trốn khỏi đây.“Pittore yêu dấu… Em chắc chắn sẽ mang chàng trở về. Bằng bất-cứ-giá-nào”Camellia thu dọn đồ đạc, chạy khỏi tu viện bằng tất cả sức lực; giống như đang lẩn khỏi một con quỷ dữ lấn lướt theo sau, vẻ mặt toan vô cùng kinh hãi. Khi đi, nàng không quên mang theo cuốn sách Pittore đã từng rất thích - nơi ghi chép những bản hòa ca và tình yêu bất tận vào mùa hè đổ lửa năm ấy, rợn ngợp nắng mới cùng những tiếng cười vui. Camellia đã gặp chàng ở Milan. Một kỷ niệm thật không sao quên được khi cả hai xa mãi. Những ngôi nhà ngói đỏ cũ kỹ bên vườn hoa sơn trà trắng, nàng quyết hẹn sẽ chờ ngày tái sinh.
SAMPLE 1
✮ 3. Tags: Soft angst, BG.‘Tình yêu.’ Đó là những câu chuyện thần tiên mà Veronica chỉ mới được nghe trong sách. Một đêm bên bếp lửa ấp iu và từng vòng sáng hiện lên, em ngỡ ngàng khi thấy đàn bướm bạc bay ra từ lớp giấy sờn cũ, hôn nhẹ lên môi em - và rồi chúng tan biến ngay thời khoảnh Veronica gọi tên hắn. Eden. Hắn chính là chấp niệm duy nhất của em. Là người tình ác quỷ vĩnh hằng của đời em.Mùa đông xứ Wales lạnh đến mức chẳng thể tưởng tượng nổi; tu viện Staubergh phủ một màu xanh xám buồn thương - vạn vật u tối như chìm trong tiếng chuông cầu ngân vang vào mỗi tàn canh ghé đến, Veronica ôm lấy trái tim mình, cô đơn nơi chiếc giường nhung mềm ấm áp. Cơ thể mảnh mai ấy cứ run lên nhưng nào phải vì rét mướt. Em mãi giam mình nơi bóng đêm vô tận và chợt nhớ lại câu chuyện rắc rối xảy ra cách đây vài ngày: Eden đã đi về một nơi nào đó thật xa, mà có thể, cả đời này Veronica sẽ chẳng thể nào thấy hắn nữa. Chỉ có đàn bướm bạc vây quanh em tỏ lời buồn an ủi, tuy vậy, chúng lại tan biến vào hư không sau khi em cất tiếng gọi cái tên quen thuộc:“Eden.”Vườn hoa sơn trà trắng nơi đôi người chia ly; hắn lặng im chẳng nói lấy một lời, chỉ thản nhiên đưa cho Veronica chiếc ô còn vương màu máu - rồi Eden đánh thượt thở dài, buột miệng những câu chuyện tầm phào để lấy làm cái cớ của riêng mình. Cơn mưa rào tháng bảy phủ kín con đường lát gạch hoa trơn, sau khi hoàn thành nghĩa vụ đáp trả cho những băn khoăn trong trái tim người thiếu nữ non trẻ, Eden đã dứt khoát quay bước mà không thèm đoái hoài gì đến em. Ôi tình yêu của em. Nước mắt của em. 𝖁𝖎̃𝖓𝖍 𝖍𝖆̆̀𝖓𝖌 của em. Làm sao để nói cho người hiểu những tâm tư chẳng thể viết ra được thành lời?Những giọt buồn trên trời cao rơi tí tách. Vạt áo của Veronica tuy không ướt nhưng sao lòng lại nặng trĩu nỗi đau đớn khôn nguôi. Có thể hắn sẽ dính vài hạt mưa kề bên mái tóc, sượt qua mang tai; nhưng em sẽ mang một cơn mưa ngâu âm ỉ cho đến hết cuộc đời, cho đến khi Veronica bị sâu bọ rỉa rúc và trái tim vỡ tan thành trăm triệu mảnh.“Giờ thì ta phải sống bằng điều gì đây?”Gấp lại cuốn “𝕶𝖎𝖓𝖉𝖊𝖗- 𝖚𝖓𝖉 𝕳𝖆𝖚𝖘𝖒𝖆̈𝖗𝖈𝖍𝖊𝖓” và bỏ lại vào trong kệ sách - Veronica đeo lên chiếc khăn của tu viện, chậm rãi đứng dậy rời đi khi cơn vũ bão vẫn còn đang lên cao. Dù đau thương kia có vần vũ vĩnh viễn chẳng phút nào ngơi nghỉ - em thề với Satan sẽ mang Eden về, dù có phải trả bất cứ giá nào. Dù có phải mất đi một phần cơ thể, dù có phải hy sinh cả tuổi xuân xanh non trẻ của một người trinh nữ.Tình yêu thật tàn khốc, nó đâu hề giống những gì Veronica từng mơ. Chỉ có ánh mắt hắn lúc nào cũng sâu hoắm và chân thành, trên vai vương vấn mùi hoa linh lan em vẫn thường hay đi hái; cùng mái tóc, làn môi.Vô thực.
SAMPLE 1
✮ 4. Tags: Thư tay, soft angst, BG.Trích commission từ một bạn giấu tên.Ngày 26 tháng 10 năm 2017,Gửi Vũ.Khi anh đọc được bức thư này thì tôi đã rời khỏi Hà Nội rồi. Không biết nữa, có lẽ tôi sẽ đi đâu đó giải khuây một thời gian; vừa là để quên đi những kỷ niệm đẹp trước đó, vừa là để tâm trí rối bời hiện tại ổn định hơn. Tôi biết anh sẽ thấy hoang mang và lo lắng lắm, một phần là về tôi chăng? Nhưng nếu là thật thì xin anh đừng quá bận tâm - tôi đã lớn và hoàn toàn có đủ khả năng để chăm sóc cho bản thân mình. Tôi chỉ đắn đo chuyện anh cảm thấy đường đột. Tuy nhiên, dù có thế nào, tôi cũng thực sự đã chọn lựa việc rời đi.Những gì xảy ra ngày hôm ấy, anh không cần tìm tôi để giải thích làm gì. Tôi biết, tôi là người ích kỷ, háo thắng, nhỏ nhen. Nhưng ai cũng có quyền tìm kiếm và khao khát thứ hạnh phúc của riêng mình. Vì vậy, tôi quyết định mình sẽ từ bỏ anh, rời xa anh, để anh về với tự do vốn có của một “Vũ” trước kia. Nên anh cứ việc tìm về với người anh thật sự yêu thương, anh nhé? Còn với My ư? Tôi chưa từng tin cô ta có khả năng cướp anh đi khỏi vòng tay ấm áp của tôi. Từ khoảnh khắc khó quên ấy, tôi biết mình đã tự phụ đến thế nào - và lòng tự trọng cao ngất đã đánh gục tôi ngay khi hay chăng anh đã chọn bên ai khác. Mà tình đời lớn quá, tim người thì khó hiểu, tôi thật sự không có đủ sức để giữ anh lại, không có đủ tình yêu để vun vén hạnh phúc trọn đời cho anh…Đêm mưa buồn tháng sáu, tôi vô tình ghé quán quen, định bụng sẽ mua vài thức đồ yêu thích để anh lót dạ - sau những đêm gần như thức trắng và tình trạng của anh lúc nào cũng trong một vẻ kiệt quệ, bết bát. Kỳ thực, tôi đã sinh nghi ngay khi nhìn thấy bóng dáng My nhập nhoạng lướt qua hè phố - tôi thừa biết sẽ có một số chuyện chẳng lành xảy đến với đôi mình, nên bất giác chột dạ suy đoán vài thứ linh tinh. Cô ta vốn không sống ở đây, và việc lảng vảng quanh khu này thì chắc chắn có liên quan đến anh. Nhưng có một cảm giác tin yêu với người tình vẫn cứ manh nha trong đầu tôi. Nó thúc ép tôi hãy cứ đặt niềm tin vào anh, làm mọi thứ xong xuôi rồi trở về nhà, chẳng có việc gì kinh khủng có thể xảy ra cả. Tuy tôi điên cuồng hay lắm lúc khờ dại; tôi vẫn chỉ là tôi thôi. Cái tuổi mười tám nhiều lầm lỗi và đắng cay; tôi dường như không tin được những gì xảy ra trước mắt khi đặt chân đến thềm cửa.Anh… Hôn My.Cơn gió thoảng qua ngoài ấy cũng muốn khóc thương cho tôi; cái cảm giác bị phản bội ấy thật chẳng nỗi nào diễn tả được - nó rợn ngợp trong đầu tôi một ý nghĩ thật kinh tởm: Tôi muốn giết cô ta. Nếu có một con dao hoặc một cái tua vít bén nhọn ở đây; tôi tin rằng thứ gọi là đạo đức sẽ không bao giờ ngăn nổi lửa giận đang bùng cháy nơi tim tôi lúc này. Từng hơi thở thật khó khăn và tôi chẳng muốn tin vào mắt mình… Nhưng phải làm sao đây nếu đó là người con gái mà anh yêu nhất? Một người khiến anh chấp nhận rời xa tôi để tìm về, một người đủ kiên nhẫn để thuần hóa được con thú dữ lấn át bên trong anh? Tôi đã từng tin tình yêu sẽ là nắng mai - âm thầm xua đi mọi giông bão của cuộc đời: Có thể phá tan những lọc lừa gian dối, những suy đồi, điên dại từ bản chất hoang dã vốn có từ nơi đáy sâu nhất mỗi người. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Nó chỉ hiệu nghiệm khi anh gặp được đúng người để an ủi, đúng người cảm hóa được anh, bên cạnh anh, lo lắng cho anh…Thật đáng ghét khi phải buộc mình thừa nhận: Tôi đã thua My rồi. Đó là sự thật tôi chẳng thể nào chối bỏ. Tôi tưởng rằng, nếu bản thân mạnh mẽ và gạt đi hết mọi chuyện phiền nhiễu cô ta từng làm - thì tôi sẽ tìm lại được bình yên, sẽ có đủ tư cách để bên anh đường hoàng mà không vướng bận. Tuy nhiên, tôi đã sai ngay từ phút đầu tiên ấy. Nếu cả hai bền chặt, ta nào có chỗ cho kẻ thứ ba xen vào? Vậy đối với chuyện này, tôi còn có thể trách cứ ai đây?Duy chỉ có một điều làm tôi băn khoăn nhất: Nếu không yêu thương, sao anh vẫn còn cho tôi hy vọng? Giả như những động chạm thể xác quá đỗi gần kề, những môi hôn anh để lại trên khắp khoang ngực tôi, hay những lần anh ân cần nâng niu tôi như một báu vật anh chẳng thể đánh mất… Có phải chăng anh là kẻ bán duyên lừa tình, muốn trêu đùa với trái tim bé bỏng của người khác - và tôi chỉ là một trong số ít những nạn nhân đã từng đeo bám anh, bị anh dẫn dụ vào tròng, để rồi sau cùng bị vạch mặt không hề thương tiếc? Tôi quả thực muốn tin rằng tất cả những suy đoán kia là đúng; giống như một lời xảo biện cho lòng tôi có thể thanh thản ra đi trong yên bình. Nhưng tôi lại thừa biết những điều quyến luyến kia còn nhiều ẩn khuất chẳng thể nói hết. Cả ánh mắt, bờ môi, cử chỉ của anh, chân thành đến nỗi tôi cứ ngỡ như cái ngày ta bắt đầu…Tôi biết, việc nói những lời yêu thương giờ đây nào còn nghĩa lý gì. Tôi cũng không mong anh suy nghĩ lại về những lời anh đã nói, hay những chuyện anh đã làm; vì thật lòng tôi cũng chỉ mong anh hạnh phúc - anh đã phải gánh chịu đủ đau khổ cay đắng trên thế gian này, và may mắn sao khi anh đã tìm được người để trân trọng trọn đời. Tôi rất mừng cho anh. Với tư cách là một người bạn, tôi mong anh hãy nâng niu My như cái cách anh đã từng làm với tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, máy bay sẽ khởi hành lúc chín giờ. Tôi hết thời gian rồi, anh nhớ chăm sóc bản thân nhé.Chiếc Baton mà anh thích nhất, tôi đã lau sạch sẽ và đặt ngăn nắp trong chiếc hộp da nâu sáng bóng, nằm ngay bên trái của kệ tủ trưng bày nhạc cụ. Có lẽ đó là những gì anh thật sự cần - vinh dự cuối cùng của tôi khi có cơ hội chạm vào “tia sáng” của đời anh.Tái bút,
Dương.
SAMPLE 1
✮ 5. Tags: Bối cảnh Việt Nam cận đại, học đường, BG, BE.Trích commission for Trịnh My.Mặt trời lững thững kéo xuống lưng đồi, sắc vàng cam bắt đầu nhập nhoạng một màu chìm nổi - giữa muôn ngàn áng mây đang thẫn thờ trôi đi, tán cây xào xạc bay theo làn gió lững lờ ghé ngang. Nắng chiều chạng vạng gần như mất hút hẳn, sau bước chân của Mây in dấu tới điểm hẹn cũ: Nơi có bóng dáng của chàng trai đã ngóng chờ từ rất lâu. Sở dĩ nàng nghĩ là “cũ”, bởi vì trước kia hai người cũng có không ít những kỷ niệm đẹp dưới bóng cây hoàng lan này. Nhưng nó vốn đã đi vào một miền dĩ vãng nào xa xôi. Khi càng lớn thì đôi tim càng cách trở, dần dà họ chẳng còn nói chuyện hay tâm tình với nhau như xưa nữa. Điều ấy làm lòng Mây cũng hụt hẫng đôi lần…Đăng thấy nàng thơ tới, vội vàng đứng dậy chỉnh trang lại quần áo ngay. Chiếc sơ mi đơn giản cùng quần tây cạp cao - bộ đồng phục giản dị ngày thường chàng vẫn hay mặc, trong nắng chiều Mây nghĩ là đẹp hơn nhiều lần. Rồi nàng cũng tiến gần về phía Đăng. Đôi môi chúm chím ngập ngừng như muốn nói gì đó, nhưng Mây vẫn quyết chờ chàng nói trước. Con gái mà chủ động thì còn gì là hay! Cứ phải để cho người ta biết mình có giá chứ…“Mây!...” - Đăng ngại ngùng gọi tên nàng, giọng còn run run mãi chưa nặn được chữ ra thành lời.“Vâng” - Mây đáp lại - “Anh hẹn em ra đây có chuyện gì không?”“Chuyện thì lúc nào cũng có, anh có nhiều điều muốn tâm sự với em mà. Nhưng lần này là chuyện lớn rồi, lớn lắm rồi!”“Vậy cơ à! Có lớn bằng chuyện anh đỗ Bách Khoa sớm không?”“Ơ, em biết rồi đấy à?”“Từ lâu rồi, cô Tâm kể với em mà. Thầy hiệu trưởng khen anh suốt.”“Thế còn em? Năm nay cũng đi ôn tỉnh với đám Khuê nhỉ.”“Vâng ạ. Anh ra trường sớm đi để em còn là vua xứ mù…”“Hì…”Đăng cười nhẹ trước câu đùa vu vơ của nàng, tay đưa lên vít một cành hoàng lan trắng, ghé xuống thấp như tỏ ý muốn Mây hái cho vài bông. Nàng tỉ mẩn chọn lấy những đóa đẹp nhất, rồi nâng niu gọn ghẽ trong lòng bàn tay; chàng dịu dàng buông ra cho cành lại cong lên. Hai ánh mắt chạm nhau trong vô thức, đôi tim cứ vậy mà gặp gỡ say mê.Mái tóc dài của Mây khẽ bay trong gió chiều, vài sợi rối rắm đùa vui trên gương mặt thanh tú, hàng mi nàng nhẹ nhàng trũng xuống, muốn tránh né đi sự thật về người con trai mình cũng yêu thương. Mây dễ xấu hổ và thường không thể hiện tình cảm ra ngoài, nhưng nó đâu đồng nghĩa với việc nàng không có cảm xúc gì với Đăng? Nàng cũng là con gái, cũng biết yêu. Huống chi còn là anh hàng xóm ngày thơ gắn với biết bao kỷ niệm, nếu hỏi có thích không, hẳn ai cũng biết câu trả lời…Chàng nghĩ chuyện đã tới nước này cũng chẳng thể quay đầu; nên quyết một phen nói hết ra cho nhẹ lòng, hậu quả gì đó thì tính sau cũng được. Đăng cúi người lấy những bông hoa hoàng lan trong tay nàng, nhẹ nhàng đưa hoa cài lên mái tóc mềm mại ấy; rồi lấy hết can đảm bộc bạch tình ý của mình:“Anh thích em.”Mây như đoán được những gì mà chàng muốn nói, cũng vững tâm rồi nên chỉ ngại ngùng phiên phiến một chút thôi. Nàng chậm rãi đưa tay mình áp vào bàn tay Đăng, đôi đồng tử trong vắt long lanh nơi nắng chiều chạng vạng - gật đầu đáp lại tình cảm của người yêu mình:“Vâng, em cũng thích anh.”Chàng phải sững sờ mất một lúc, khi kịp định thần lại thì gương mặt đỏ ửng hết cả lên - cả người mềm oặt đứng chẳng vững nữa, đành ngồi thụp xuống đất mà than. Mây hiểu là do Đăng vui quá - chàng cười tủm tỉm như một đứa trẻ được cho kẹo ngon, nhưng Đăng lại làm mấy bông hoàng lan rơi lả tả xuống mất rồi. Nàng khẽ khàng vén tà áo dài sang bên cạnh, ngồi gần mà hỏi thăm chàng, thì nghe thấy tiếng Đăng cứ mãi thì thầm nơi cuối họng:“Ôi trời ơi… Mây cũng thích tôi…”Nàng biết được thì lại khéo đùa: “Sao thế? Anh không muốn à…”“Có” - Chàng đáp - “Nhưng anh sợ phải xa em.”“À…” - Mây như sực nhớ ra điều gì, đang vui cũng bỗng thẫn thờ theo người yêu. Chỉ còn một tuần nữa thôi là Đăng lên Hà Nội rồi. Chắc vì lẽ ấy mà chàng cứ ngập ngừng mãi chẳng muốn nói ra.“Anh không nghĩ Mây sẽ thích anh. Anh chỉ muốn nói cho xong hết một lần, nếu em từ chối thì cũng nhẹ lòng mà xa quê, giống như việc chẳng còn gì vướng bận vậy. Nhưng em lại đồng ý. Anh vui lắm, mà buồn nhiều hơn. Mình không còn mấy thời gian…”Nàng thấu hiểu được nỗi lo trong lòng chàng bây giờ: Tiền xe xuống dưới ấy đắt lắm, đi đi lại lại chắc cũng tốn ngót nghét mấy trăm nghìn, cả tiền ăn uống, ngủ nghỉ, rồi thuê trọ. Mây đưa tay vuốt lấy lưng Đăng, đầu trống rỗng chẳng biết suy tính tính điều gì, đành để nắng chiều kéo dài chiếu xuống khoảng lặng đầy ái ngại này. Trong cơn mơ hồ và vô thức, nàng chợt nghĩ ngợi mà ngỏ ý với Đăng:“Em sẽ cố thi Sư phạm, vậy là lúc đó mình có thể gặp nhau hằng ngày rồi.”“Thật á?” - Đăng quay ngoắt sang, muốn hỏi lại cho rõ - “Em nói thật sao?”Mây gật đầu, nàng trìu mến nhìn chàng. Phút giây cánh hoàng lan bay theo gió thật không gì thể tả nổi, hư ảo đến mức cứ ngỡ như đang lạc vào chốn thần tiên nào. Tim Đăng cũng đập liên hồi - một thứ gì cháy bỏng đang chạy dọc khắp người chàng, lẽ nào là sự cảm động chăng? Chuyện Đăng can đảm nói lời yêu và được nàng thơ đáp lại quả đúng vô cùng bất ngờ, giờ đây Mây còn muốn vì chàng làm những điều không tưởng - vậy có phải những cảm xúc kia là thật không? Nàng chắc chắn không nói dối chứ? Khi Đăng ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt trong ngần ấy, Mây cũng kiên định trao cho chàng tình ý thông qua một cử chỉ dịu dàng: Nàng nhặt nhạnh những đóa hoàng lan rơi bên cạnh, đặt vào tay chàng vài cánh hoa cong cong trắng muốt. Và rồi nàng khẽ trả lời:“Nếu vì anh mà cố gắng thì em thấy rất xứng đáng. Em cũng đã phải chờ khoảnh khắc này rất lâu. Còn gì bằng nếu cả hai chiến đấu cùng nhau, cho tương lai của nhau. Anh nhỉ?”Lời Mây nói như mật đổ vào tai, Đăng bất giác nâng niu lấy những đóa hoa nàng trao, đưa tay đem chúng giấu nhẹm vào trong túi áo. Chàng ân cần vén sợi tóc rối qua tai nàng, Mây rụt cái cổ trắng nõn lại vì giật mình; Đăng nở nụ cười chan hòa nương theo hành động dễ thương ấy của nàng. Những vòng sáng xuyên qua từng tán cây, nhảy múa trên mái đầu của đôi uyên ương trẻ; ban chiều nhập nhoạng rồi bắt đầu xuống hẳn, sau khi nghe thấy tiếng chàng ríu rít cười đùa bên nàng:“Cảm ơn em. Cảm ơn em…”
SAMPLE 6
✮ 6. Tags: CharOC, fantasy, BG, cổ trang phương Đông.Trích commission for Tina Inekun.Musou nói tiếp: “Năm đó, có một nhóm người truyền đạo vãng lai ghé qua Đô Thành, gây ra sự náo loạn xung đột không hề nhỏ với các tín đồ Phật giáo, Nho giáo khác. Họ đấu đá nhau rất kịch liệt bằng những món đòn phép thuật đặc trưng của riêng các môn phái, khác với Phật giáo hay Nho giáo, dùng sự tịnh tâm và đạo lý làm người để tu thành chánh quả, đập tan kẻ ác; thì môn phái kia lại sử dụng tà đạo, oán khí ngút trời, đào bới cho cả càn khôn vũ trụ xoay chuyển.”“Thật không may, a di lại rất có hứng thú môn phái đó. Ngày đêm xin chân làm đệ tử cho chúng, phục tùng chúng, cuối cùng học được một chú thuật cấm, có thể triệu hồi một trong bảy vị thần Tây Nam cổ đại vào trong người. Và bà quyết định sẽ lấy thân ta làm vật thí nghiệm. Khi ấy ta còn nhỏ quá, trời đất thì có biết gì đâu. Mẫu thân ta lại tin a di còn hơn tin Phật, bà ta còn lừa người rằng nếu làm được chuyện này thì ta sẽ được thần linh ban phước, phù hộ cho cơ thể khỏe mạnh và thần trí luôn ổn định. Một bước đi lầm than, cộng thêm bản tính nhu nhược, yếu đuối, luôn trong tâm thế sợ sệt; mẫu thân ta thật sự đã đồng ý để a di làm càn, tùy tiện lôi đứa con duy nhất của mình ra để làm vật thí nghiệm. Ngày ấy thực sự ta cũng không biết điều này, chỉ nghĩ a di làm vậy là muốn tốt cho ta, không ngờ được tâm địa bà ta thâm sâu và cay nghiệt quá…”Nàng nói đến đây mà cổ họng như nghẹn lại, đôi mắt phỉ thúy ánh lên vẻ buồn thương vô hạn, mái tóc đen lánh buông dài bay lên trong cơn gió khuya lạnh lùng. Hai tay Musou đưa lên gỡ những sợi tóc rối, Zuo Le ngắm nhìn nàng dịu dàng dưới nguyệt ảnh soi rõ từng đường nét thanh tao, tựa một tiên nữ mang dáng dấp của loài hoa quỳnh thoát tục - dịu dàng, trắng ngần, đẹp, và rất tinh khôi. Nhưng nó chỉ nhập nhằng, rực rỡ khoe sắc vào ban đêm. Chóng nở, mà cũng tàn nhanh...‘Quả thực rất giống với Musou’ - Zuo Le lẩm nhẩm trong miệng - Giờ thì mỗi khi nhắc đến hoa quỳnh, hắn sẽ nghĩ ngay đến nàng, một hồng nhan bạc mệnh quá đỗi yêu kiều mà hắn từng biết.
Và rồi Musou ngập ngừng trong khi đang nghịch làn thác mượt mà tựa thác đổ qua vai: “Nhưng dù có thể nào thì lễ triệu hồi vẫn thành công. Long Thần chấp nhận lời hiến xá, sinh sống trong cơ thể mới, hình hài mới, bắt đầu một cuộc đời mới. Rồi đứa trẻ ngày nào đã mọc thêm hai chiếc sừng sần sùi dị dạng, đuôi rắn - khác với chủng tộc là loài rắn bọ cạp vốn có của ta - dường như đã mọc dài ra thêm, phần chỏm cuối đuôi mọc những tua rua lông vàng bạc, mang đặc điểm của một loại rồng phương Đông, y hệt vị thần hắc ám mà a di đã triệu hồi kia.”“Và người đã đặt tên cho ta là Musou. Một cái tên tăm tối hệt như ý nghĩa của nó, bởi Long Thần ấy mang sức mạnh và quyền năng của bóng tối.”“Tuy nhiên, sừng thì mọc trên đầu, đuôi rồng lại dài hơn thòng lọng, a di sợ rằng ngộ nhỡ có ra đến ngoài thành sẽ bị người dân dị nghị, soi mói. Nên bà một mực khuyên nhủ mẫu thân ta, hãy lấy dao nạo hết chỗ sừng đó đi, rồi dạy đứa trẻ thơ ngây ấy cách để phòng vệ bản thân, làm bạn với đao kiếm từ lúc mới lên năm tuổi. Mẫu thân ta nghe vậy cũng chỉ biết tin yêu vô điều kiện, người chấp nhận giao phó con gái mình cho một tay em gái chăm sóc, từ đó, ta cứ thế mà lớn lên nơi Tây Đô gấm vóc xa hoa, cũng song song phải chịu cơ số những trò tai quái mà a di gây dựng.”“Ở đó sống chẳng thiếu thứ gì, vàng bạc châu báu có đủ cả, sơn hào hải vị không món nào là ta chưa thử qua, ngày ngày có nô tì hầu hạ, cơm ăn áo mặc nhiều tới mức đếm chưa chắc đã hết được. Nhưng đổi lại, ta phải sống dưới sự quản giáo nghiêm khắc của a di. Bà hôm nào cũng bắt ta tu luyện dưới thác nước Đông Hải lạnh buốt, trời có âm độ cũng không được nghỉ ngơi; múa đao mỗi ngày phải một nghìn lần mới được dừng, tập võ cùng binh sĩ trong tộc, chạy đôi ba dặm trên núi, tập năm mươi lần một bài quyền mới thôi. Thuở ấy, đêm nào tập xong ta cũng khóc rất to, cả người tê buốt từ đầu đến chân, toàn thân ê ẩm đứng cũng chẳng nổi, chỉ ước chết quách đi cho xong chuyện. Tuy nhiên, mỗi ngày đau đớn như thế đều có mẫu hậu đến chữa trị cho ta, hỏi han ta, chăm sóc cho ta, nên vết thương ấy cả trong lẫn ngoài đều đã sớm lành lặn rồi.”
SAMPLE 1
✮ 7. Tags: Diễn biến tâm lý, BL, 16+.Nhảm nhí thật. Cảm xúc của Minh Thành đã bị trêu đùa tới mức gã phải mở cả một ma trận trong đầu để nghĩ cách đối phó với thằng nhãi bé tuổi bằng con mình. Dễ chịu thua tới vậy ư? Điệu cười nhạt thếch và tiếng nghiến răng tanh tách quen thuộc khiến cho cuộc đối thoại của cả đôi bên dần đi vào ngõ cụt, Minh Thành cũng chắc mẩm rằng gã không nên phí lời với hạng người như em quá nhiều để làm gì.Nhưng bản thân thì cũng đâu tử tế gì cho cam?Nhờ cái thái độ kiêu ngạo đầy thách thức của Đông Quân, gã mới nhận ra rằng cái dáng vẻ đạo mạo và lịch sự bây giờ là không cần thiết nữa. Lòng tự trọng nghề nghiệp của gã đã bị xâm phạm tới mức giới hạn, và, thằng ranh con này đang chạm tới một vấn đề nhạy cảm trong thứ gọi là “quyền con người” - khi những sinh vật có trí óc thông minh hơn súc vật lại dùng nó để tàn sát lẫn nhau. Điêu đứng và yên chí vì lý luận của Đông Quân quá đúng đắn với hiện thực tàn khốc của nhân loại? Nhầm to rồi. Minh Thành sẽ không tỏ mình tức giận ra mặt đâu, tuy biết tỏng rằng gã đang cảm thấy thế thật. Và một kẻ khôn ngoan sẽ không bao giờ cư xử hệt như trẻ con giống vậy cả, chi ít là đối với người ngoài.Việc gã muốn làm ngay bây giờ là xé xuống đi lớp mặt nạ đầy vẻ tự mãn của Đông Quân. Một lần đầu tiên và duy nhất trong đời thôi - gã tự thừa nhận rằng chưa bao giờ gặp một kẻ điên như em cả - vả lại, gã càng chẳng thể cho phép lương tâm hạ mình trước một thằng oắt con tâm thần nào như thế. Người đàn ông vạm vỡ với chiều cao tới gần hai mét đột nhiên tiến lại gần hơn, với chỉ một cái vác đã có thể nhấc bổng em lên vai. Ngọn lửa trong đôi mắt gã sâu hoăm hoắm, tức giận, tối đen. Ngũ quan bạc tình, căng thân mình hết cỡ; lấy đôi tay đầy cơ bắp cuồng bạo vật em xuống chiếc giường bên cạnh khi vừa đặt chân tới, dịu dàng đáp lại bằng một giọng nam trầm thấp không chút tông điệu đổi thay.“Còn không phải dục vọng sao ?”Minh Thành không cho em cơ hội phản kháng hay đáp lời, kiên định đè xuống giường mà ngấu nghiến lấy đôi môi ngon ngọt phơi bày ra trước mắt. Chạm xuống từ tóc, tới mang tai, tới ngực - mọi thứ đều thật hoàn hảo. Giống như sự thật vậy. Giết người và bao biện cho tội ác ghê tởm đó bằng vài ba câu triết lý hão để chì chiết gì gã đó? Đông Quân, em chọc giận nhầm người rồi.-
Trông thấy cái dáng vẻ phát hoảng của em so với sự kiêu ngạo mười phút trước, Minh Thành thấy hứng thú với em hơn nhiều. Con ngươi trong vắt nhìn gã như kẻ thù đầy đay nghiến, muốn toan đẩy hắn ra xa khỏi người em nhưng lại chẳng thể làm vậy. Hình hài em nhỏ bé được thân thể to lớn lồng gọn sau tấm lưng vững chãi; Minh Thành giằng ra đôi tay Đông Quân bất lực đang muốn cự tuyệt, chỉ càng khiến gã bật cười tanh tách bằng một cách đầy khoái chí.“Sao. Sợ lắm rồi đúng không?”Chiếc lưỡi rắn đong đưa lả lướt, hết từ nơi khoang miệng ẩm ướt bên trong cho đến ra ngoài là cần cổ nõn nà, từng tấc da mềm mượt dịu dàng như bông được gã dập dìu nâng niu tới hết mực. Thoáng chốc thôi. Gã đã nghĩ thằng nhãi này hệt một thiếu nữ còn trinh trắng, rụt rè và e ngại khi được nếm những môi hôn đầu tiên trong cuộc đời; nó càng khiến con dã thú chôn cất sâu thẳm bên trong Minh Thành muốn trỗi dậy hơn nữa, quật ngã đi cái tôi kiên định đầy minh mẫn khi còn đang ở phần “tính người”. Bắt đầu một buổi giáo huấn nghiêm túc sao? Được. Cùng nhiều chút ấm ức tức giận đan xen ham muốn dục vọng đang hừng hực nơi lồng ngực cháy bỏng, gã mò mẫm tháo tuột vài chiếc cúc áo lỏng lẻo phía trên, để cảm nhận gần hơn trái tim em đang rộn ràng bởi những cái chạm lướt qua chóng vánh.Dục vọng và hứng thú bất chợt của con người là hai thứ đáng sợ nhất trên đời mà gã từng biết tới. Khi chỉ cần đánh mất bản thân trong giây lát bồng bột cũng đủ khiến cả một tương lai rơi xuống vực thẳm không chạm đáy, có thể khiến mình phải tự nhốt mình trong chiếc lồng giam lỏng của sự tội lỗi, có thể sám hối bằng cả một đời cũng chẳng thể nào nguôi ngoai.Vậy hà cớ gì mà gã lại đem cái sợ hãi đó áp đặt lên người khác?Đầu lưỡi thoăn thoắt vẽ một vệt dài từ cổ xuống tới cơ ngực, ngắm thẳng tới hai nhũ hoa hồng hào đang cương cứng lên chẳng lý do. Gã liếm mút nhiệt tình lắm, tay còn lại cũng chẳng để miệng em có thời gian nghỉ ngơi, chọc ngoáy vào sâu trong cổ họng để càn quét, cảm nhận sự run rẩy hoàn mỹ khi được làm tình với một kẻ giết người đầy ngạo mạn. Minh Thành mê cái cách em chì chiết gã khốn nạn. Nhưng chỉ ít lâu sau thôi, nó sẽ là những cú nhấp tuyệt vời mà chính bản thân Đông Quân sẽ phải tự thừa nhận điều đó.“Sẽ thật tuyệt vời nếu cậu cho ta nghe tiếng cậu nỉ non bằng tên ta. Nó sẽ khiến cái tên ấy đẹp hơn biết nhường nào.”
SAMPLE 2
Tags: BG, giả incest, hardcore, CharOC, có yếu tố tình dục.Commission for bạn khách giấu tên.Mamoto chồm lên nhanh như chớp, chốc lát toàn bộ thân thể đã lồng kín người em, hệt như dã thú nhảy vào xâu xé con mồi của mình. Trước khi em kịp mở miệng xinh nói những lời cự tuyệt cay đắng, hắn đã khóa môi em và luồn lách chiếc lưỡi đầy đủ dư vị vào để hòa quyện đắm say, trao cho em cái “tình yêu” mà hắn vẫn đang bất chấp tiến tới này. Mamoto cảm nhận em run rẩy từng nơi hắn mon men xâm phạm tới, là đầu ngực hồng hào cương cứng, là làn da đỏ hỏn những vết yêu, là hạ bộ mềm yếu vẫn còn nhạy cảm sau cuộc chiến vừa qua; tất cả đều khiến hắn muốn vồ vập ngấu nghiến Hyori không chừa một mảnh xương nào. Liệu hắn có nên làm tới cùng hay chăng? Đằng nào em cũng có ý thuận theo mong muốn, vậy sao hắn lại từ chối nếu như chuyện ấy có thể làm đẹp lòng cả đôi bên? Cái đầu óc mụ mị thú tính làm Mamoto chẳng mảy may quan tâm đến bất kỳ điều gì khác nữa; chỉ trong một chốc lát ngắn ngủi, hắn thật sự đã muốn tự nguyện để con quái vật ấy càn quét mọi thứ xáo trộn, điên loạn, quá sức điên loạn. Hắn muốn làm tình với Hyori.“Ah… Ch-cha ơi… Cha ơi…”Những tiếng gọi tên lại vang lên nơi màn đêm tĩnh mịch, căn phòng giờ đây ngập tràn hơi nóng rạo rực - ngay khi hai môi hôn rời nhau ra đã nghe thấy lời Mamoto cảm thán, sau cùng, hắn cũng chấp nhận hạ cái tôi cao chót vót của mình xuống để thừa nhận vài điều. Đôi bàn tay gân guốc từng điên loạn với đời nay lại ấp iu chạm nhẹ lên gò má người con gái ấy - cạm bẫy cấm kỵ duy nhất hắn sẽ luôn luôn chấp nhận sa vào:“Mọi thứ đều mê hoặc ta. Con giống như thuốc phiện vậy.”“Ngh… V-vậy cha đã thử chơi bao giờ chưa?... Ahhh…” - Em rên rỉ và hỏi một câu ngắt quãng chẳng rõ trật tự - chủ yếu là để xem xem Mamoto đối đáp thế nào; khi phía dưới đang bị đầu gối của hắn cố tình cọ xát vào nơi tư mật vẫn còn âm ỉ rỉ nước. Thật không hiểu hắn nghĩ cái quái quỷ gì trong đôi mắt si tình kia nữa, tại sao lại nhìn em như thể đã say đắm đê mê nhưng hành tung lại bí ẩn chẳng thể đối phó thế này?“Mọi chất gây nghiện đều vô nghĩa đối với ta. Vì con quan trọng hơn tất cả, Hyori.”Mamoto vừa thốt ra câu nói mà chính hắn cũng chẳng tin mình sẽ nói ra được, hàng mi hắn lại cụp xuống, để mái tóc xanh chàm kia che lấp gương mặt đang đỏ ửng của em, môi hôn cứ vậy quấn quýt mà chẳng có thời gian ngơi nghỉ. Rồi hắn lại vẽ một đường dài từ bầu ngực tròn xinh xuống tận rốn, từng cử chỉ nhẹ nhàng dập dìu như gợn sóng lăn tăn - hắn cũng dần dà ý thức được mình đã đi quá xa và nào còn cơ hội quay đầu? Nên đành phải xuôi theo, có lẽ hắn sẽ chọn một cách nào đó để có thể làm hài lòng em đêm nay. Khi hai ngón tay thực hiện xong công đoạn thăm dò vất vả, Mamoto lùi xuống dưới một vài xăng-ti-mét, đủ khoảng trống để có mặt trước cửa hang động - hắn cạ chiếc mũi thon gọn vào nơi mép hoa đang co giật, cảm nhận từng cơn rung chấn đang nổ tia điện trên khắp cơ thể em. Hyori ngây thơ đâu biết người đàn ông kia sẽ giở trò gì tiếp tới, nên theo phản xạ bình thường của một người chưa từng được chăm sóc tận tình, em bất giác khép hai chiếc đùi nõn nà vào lại một thể, hơi ngứa ngáy khi thấy tóc của Mamoto chạm vào. Miệng vẫn chẳng thể kìm nén sung sướng mà liên tục nỉ non những tiếng khiêu gợi hoang dâm, nhưng kỳ thực lại xấu hổ chẳng biết giấu đâu cho hết:“Agh…. Ch-cha ơi… Cha ơi… C-chỗ đó…. Bẩn…”“Đừng sợ. Dạng chân ra đi. Chết tiệt, phía dưới này vẫn còn ướt át quá.”“Ưm… Hức… K-không…”“Bình tĩnh nào…”Hắn dịu dàng trấn an em, tách nhẹ hai chân đang có ý đồ khép chặt; rồi bắt đầu đưa chiếc lưỡi thoăn thoắt chăm sóc hoa huyệt ướt át, tiếp tục công việc bản thân vẫn còn dang dở.Sau khi bú mút hạt đậu kia một cách vô cùng nhiệt tình, Mamoto thọc lưỡi vào cái lỗ bé nhỏ liên tục run lên vì được thỏa mãn, cảm nhận được vách thịt ấm nóng đang hút chặt lấy đầu lưỡi hắn, khiến việc rút đẩy cũng dần trở nên khó khăn. Trong phút chốc rơi vào sự chìm đắm của ảo vọng đê mê, hắn đã ước thứ làm em lên đỉnh nên là cây thịt nóng hổi cương cứng dưới đũng quần hắn hiện tại, chứ không chỉ dừng lại là bằng môi miệng dạo đầu đơn thuần.Nếm trải dư vị ngọt đắng từ thứ nước nhớp nháp đang tuôn ra như suối, Mamoto hứng trọn chẳng để sót một giọt nào, liếm láp hệt như món đồ uống ngon lành được thưởng thức vào mỗi buổi sáng. Hyori càng không thể làm gì hơn - bởi em đã hoàn toàn đắm chìm trong thú vui xác thịt đầy hoan ái, cử chỉ đều xuôi theo mọi động tĩnh của hắn, em thở dốc cắn nhẹ lấy bờ môi xinh.Cho đến khi chẳng thể cầm lòng nổi nữa; Hyori cứ vậy mà bắn ra không suy nghĩ, dâm thủy trong suốt ngập đầy trong khoang miệng của Mamoto, hắn cũng giật mình rút lưỡi thoát khỏi hang động ngay lập tức. Sau cuộc dạo chơi kỳ thú với hậu quả đang trào ra không hề ngơi nghỉ, Mamoto chậm rãi chồm dậy, thứ dịch nhớp nháp tràn ứ cổ họng kia cũng được hắn nuốt cho bằng sạch:“Con bắn ướt hết áo ta, rồi giờ là miệng ta, trông chẳng khác nào mèo cái đến mùa động dục. Vậy mà ban đầu còn dám bướng bỉnh giận dỗi ư?” - Hắn dịu dàng đưa tay chạm vào vầng trán ướt đẫm mồ hôi, nhưng miệng lại nói những lời nghe chẳng lọt tai chút nào.“Ughh… Cha làm con sướng quá, c-con không kiềm chế được.” - Hyori hắng giọng, hai mắt hoa lên khi Mamoto chùng xuống vuốt ve lên làn tóc. Cơ thể em cũng đã thấm mệt sau trận chiến không hề cân sức - mọi hành động cử chỉ đều bị hắn nắm đằng chuôi, Hyori chẳng còn khả năng chống cự nữa.“Khi nào con sẵn sàng, ta hứa sẽ cho con nhiều hơn thế nữa.”…
SAMPLE 3
Tags: Giết chóc, BL, Timeloop.Trích commission for Phạm Nhật Giang.Vậy còn sau đó? Không có sau đó.
“Đến giờ mày vẫn chưa hiểu à? Tao không thể sống vì mày được. Tao rất ghét mày, ngay từ khi còn là một đứa trẻ con…”
Mọi thứ lặp lại. Những câu từ chua cay đắng chát đến mức khiến Haruka muốn giết chết anh trai mình đã xảy ra thêm lần nữa. Chẳng có lẽ đây thật sự là một vòng lặp thời gian, sẽ không chấp nhận giải thoát cho bất kì tù nhân nào đến khi họ thật sự làm đúng theo những gì căn phòng yêu cầu?
Từ đầu đến cuối, nó luôn hiện ra những nỗi sợ rất nguyên thủy của con người, hay nói riêng, là của chính Haruka. Hắn luôn sợ rằng có một ngày anh sẽ tuột mất khỏi tầm tay hắn. Rất dễ thôi, bởi Haruki là một người hòa đồng với tất thảy mọi thứ xung quanh anh. Anh làm thân và nói chuyện với mọi người thật quá dễ dàng; còn Haruka thì hoàn toàn ngược lại. Hắn làm bạn với quyển sách, làm bạn với những lời khen, và cả sự so sánh khập khiễng dẫn đến một kết cục không may như bây giờ. Đố kỵ, ghen tuông, sợ hãi, điên cuồng,.. Haruka tự hỏi đâu mới là bản chất thật của con người? Đâu mới là ý nghĩa thật sự của cái chết? Đâu mới là điều mà hắn cần để duy trì lý tưởng, về “ý nghĩa của sự tồn tại.”
Khi không có Haruki ở bên.
Lần thứ hai, Haruka cố gắng giết anh bằng cách khiến anh tắt thở. Hắn đưa hai tay, siết chặt, bóp nghẹt, mặc kệ dù Haruki có thét lên những tiếng xé toác ruột gan, hắn một mực không dừng lại. Nhưng có vẻ phương thức này không mấy hiệu quả. Hẳn là hắn cần phải tự động thủ tới con dao cho sẵn kia để kết liễu Haruki. Vòng lặp trở lại lần nữa, kế hoạch thất bại.
Lần thứ ba, Haruka cố gắng giết anh bằng cách cứa cổ. Lưỡi dao tử thần kề sát yết hầu anh đang hấp hối, hắn hành sự rất chậm rãi, để thời gian hồi tâm sau những chuyện ghê tởm mình đã làm. Nhưng có vẻ phương thức này không được căn phòng chấp nhận. Hẳn là hắn cần phải tìm ra điểm chí mạng của anh trai mình. Vòng lặp trở lại, thêm một lần nữa, kế hoạch thất bại, rất ê chề.
Haruka tội nghiệp không tìm được lối thoát.
Lần thứ tư, thứ năm, rồi thứ sáu; phải tiếp tục thêm bao nhiêu lần nữa để có thể rời đi đây? Haruka khóc trong sự tuyệt vọng, người hắn chồm lên và cư xử như một con dã thú đói khát, điên cuồng chém giết Haruki đáng thương. Hắn có muốn thế không? Tất nhiên là không. Bởi mỗi một tích tắc trôi qua, vòng luân hồi lại dành cho Haruka những lời nói mang ngàn vết kim đâm ấy; ngàn lưỡi nhọn hoắc dày xéo hắn trong sự tuyệt vọng bất tận. Từng câu, từng chữ thấm đến tận gan ruột, xuyên qua nước mắt; hằn sâu trong ký ức của hắn thêm một vết thương không bao giờ lành. Giờ thì đâu còn cái cảm giác tội lỗi nào để quay đầu. Thật nực cười, Haruka nghĩ, hắn chẳng còn con đường nào khác để đi, chỉ có duy nhất lối mòn một chiều dang tay chào đón.
Hắn phải giết Haruki cho đến khi căn phòng đồng ý giải thoát.
“Nii-san… Em phải làm gì đây?’
Thần chết thật luôn biết cách trêu đùa con người, gã đứng trên vạn vật và bỡn cợt với mọi thứ, thao túng nhân loại khổ đau như một trò chơi tiêu khiển.
Có lẽ anh trai hắn không thoát khỏi số phận này. Mỗi lần oxy rút cạn chút thì giờ sót lại, Haruka đều không chậm trễ mà giải thoát cho Haruki thêm lần nữa, lần nữa và thật nhiều lần nữa. Tính tới hiện tại thì chưa có điểm dừng nào hợp lý.
Cho đến khi lưỡi dao dừng lại trước trái tim anh. Đằng chuôi lóe lên một tia sáng bạc mỏng - đủ để nhận biết rằng đây chính xác là những gì nó muốn.
Trái tim à? Thứ mà Haruka sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ có được. Của một người tính khí nóng nảy, kiêu ngạo nhưng chân thành, mãi mãi luôn bên cạnh hắn, đi trước hắn, dù bất kể là gần hay xa.
Chỉ chờ có vậy, Haruka miết nhẹ vào lồng ngực trái đang đập thình thịch, từng cái chạm chóng vánh như để cảm nhận được da thịt anh lần cuối. Một trái tim sống nguyên và Haruki vẫn đang thở. Anh lại bắt đầu thều thào những câu nói quen thuộc.
“Đâm vào đó đi.”
Nhân loại đôi khi tỏ ra kinh khiếp với những thứ quá đỗi tầm thường, đó là điều mà ác ma xưa nay nghĩ mãi cũng chẳng tài nào hiểu được. Chừng như chỉ là đối mặt với cái chết, hay diện kiến sự ra đi của kẻ mình yêu thương nhất. Đó không phải là điều ai cũng cần trải qua sao?
Tất nhiên không thể oán trách rằng chúng quá yếu ớt. Con người là con người, lương tâm mạnh mẽ đến cỡ nào cũng chỉ được có thế. Nhưng đó mới là sự khác biệt. Bởi ác ma đâu hề biết thương xót cho ai...
Nhân loại không hề hay biết, chính những thứ dục vọng tầm thường mới nhấn chìm chúng xuống đau thương gấp một trăm vạn lần. Cứ việc để chúng chết tâm, đó mới là hình phạt nặng nhất cho sự ích kỷ, ham muốn dục vọng vô biên của một cá nhân đố kỵ.
Cách để giết chết một người rất đơn giản. Làm họ đau khổ là được. Và rồi những ràng buộc về thể xác cứ thế tự rời đi, hoặc bám theo họ dai dẳng suốt cả cuộc đời. Không biết nhân loại đã tự nhìn nhận ra chưa? Không biết Haruka đã hiểu được chưa?
Khoảnh khắc mũi nhọn sắc bén cứa vào tim, thần kinh Haruki gần tê liệt, đau đớn vô cùng. Cảm giác chết này thật quá, chắc là sự thật rồi đây. Cái gì khổ mãi cũng phải thành hình mà. Tuy Haruka không trực tiếp trải qua những màn hành xác kinh tởm ấy, nhưng trông thấy Haruki phải chịu đựng từng cơn dày xéo quằn quại đến mức cứng đờ, hắn chẳng còn đủ can đảm để trơ mắt ra nhìn thêm một giây phút nào nữa. “Là kẻ giết người, chính tôi đã hại chết anh rồi” - Haruka tự trách. Cũng chẳng biết hắn đã nói ra bao nhiêu lời xin lỗi, cho đến tận cùng.
“Haruka…”
“Cho tao ích kỷ một lần…”
“Vì mày.”
“Tao đã nói dối.”
“Tao xin lỗi.”
“Cảm ơn nhé.”