
| INFORMATION | |
|---|---|
| NAME: | Hera/Hoàng Lam |
| AGE | 18+ |
| PRONOUNS: any pronouns. | |
| MORE | About Writer & Commission |
COMMISSION INFORMATION: HERE
SAMPLE 1
SAMPLE 2
For Lululux.I.Bừng tỉnh. Chớp nhoáng. Mất đi. Ba cụm từ duy nhất Liên có thể nặn ra được sau khi trải qua một cơn đau toàn thân dữ dội. Liên nhớ bản thân mình không như thế này. Và lần cuối, những vụn vỡ trong ký ức nhạt nhoà của Liên, em chỉ biết mình đã gan dạ lắm cho đến từng phút giây cuối cùng.Liên cứ ngỡ mình đã chết.-Đoàng.“Hộc… Chạy…”Tiếng bom dội như sấm. Bệnh viện giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát với những tiếng gào thét xé toạc trời cất lên trong một buổi sáng tinh mơ. Đối với Nguỵ quân, đây chính là một bản thánh ca được dệt lên bằng xương và máu của người Việt, là điều chúng vui sướng đến tột cùng khi nhìn bao nhiêu nhân dân loạn lạc nơi hoang tàn xơ xác này. Liên mường tượng được cảnh một tên lính Mỹ đang hả hê lắm, khi chúng đã giết chết được những bàn tay thân thương nhất của Liên, những ánh mắt đôi mươi ngây ngô với bao nhiêu hoài bão: “Sắp về!...” ngày tựu trường…Đồng đội của Liên, những cộng sự của Liên đều nằm đó tất thảy. Liên phải giết. Liên phải giết hết. Liên phải giết hết để trả thù. Liên phải xông lên. Súng…Đạn…Mìn…! Tất cả… Gì cũng được…! Liên phải xông lên dù em có mất hết. Liên phải giết hết, để trả thù cho Mai, cho Hùng, cho Nguyên, cho những người đã ra đi oan uổng dưới bàn tay man rợ của bè lũ Đế quốc xâm lược… Liên phải trả lại cho chúng tất cả những gì chúng đã cướp đi, cái nền hoà bình độc lập mà em đã luôn khát khao nhớ về…!-Bệnh xá quân y. Nói cho sang mồm nhưng cũng chỉ là một cái lán tạm dột nát, ẩm thấp, dựng vội vàng lên để cấp cứu cho những chiến sĩ bị thương. Liên không phải ngoại lệ, em được đưa vào đây trong tình trạng vô cùng nguy kịch. Tưởng chừng ngay cái khoảnh khắc Liên tỉnh lại giữa những tiếng hò reo chính là niềm hạnh phúc nhất của các quân y đã thành công cứu một người về từ cửa tử. Nhưng đối với Liên, đó lại là hình phạt tàn khốc nhất. Sự tuyệt vọng đã khiến những mộng ước trong lòng với lời hứa xưa kia bỗng vỡ tan tành như sứ trắng.Em đổi khác, chẳng biết Vincent còn nhận ra không. Việc đầu tiên khi em thức giấc ở bệnh xá chính là nghĩ về anh. Vì sao lòng em chợt se lại và hiu quạnh đến thế mỗi lúc Liên nghĩ hình hài này sẽ doạ cho anh hoảng sợ. Liên mù rồi. Một con ngươi trái gần như lồi ra, tầm nhìn bên phải cũng thu hẹp dần. Chân trái dập nát. Khác nào một quả thị rơi thối đến mức mục ruỗng trong vườn hoang? Em đã mất hết, cùng hằng bao nhiêu nước mắt vùi chôn theo tấn bom dội đồng đội em về một miền xa xôi. Liên đã không thể làm gì ngoài việc anh dũng chống đỡ cho họ, vậy tại sao Liên chẳng phải là người chết trước? Tại sao Liên còn sống? Tại sao trời lại bỏ Liên lại côi cút với những dằn vặt khôn nguôi mấy lúc gương mặt biến dạng của đồng đội em luôn trở về mò tìm em mỗi đêm….Nếu phải chịu những giằng xé vô cớ đến vậy, thà rằng khi đó Liên chết quách đi còn hơn. Kể cả những buồn tủi kia có đeo bám em dai dẳng như một bóng ma hờ hững, thứ khiến em buồn nhất vẫn là khi nghĩ về “cuộc sống bình thường” sau lúc em đã hồi hương. Với tư cách là một “thương binh.”.Liên được điều về với gia đình ngay sau đó. Mất khả năng chiến đấu, lẫn luôn cả khả năng tự vệ, giờ đây em sống chẳng khác một người tàn phế là bao. Chiếc nạng là đôi bạn thân thiết không thể tách rời khỏi em. Một băng đô bịt mắt nho nhỏ do Trung và Hương tự vá bằng những giẻ rách cũng là báu vật duy nhất giúp Liên trốn tránh khỏi thực tại. Dù đã qua rồi những lần đầu bọn trẻ sợ hãi với hình hài dị biệt của em, nhưng từ sâu trong ánh mắt, Liên vẫn còn nhiều chút ái ngại mỗi khi phải đối mặt với sự ân cần tới mức ngây ngô của chúng. Sự tự ti khiến Liên khép kín hẳn. Hằng ngày, Liên chỉ loanh quanh lủi thủi ở sân vườn, vo gạo, nấu cơm, trồng rau; đặc biệt là phải tránh mặt hết những người hàng quen xóm lạ từng không tiếc lời ngợi ca em. Xưa kia, em chính là một thiếu nữ hiền lành, khéo tay và chăm làm lụng lắm. Vậy mà giờ đây, quá khứ dường như đã đi xa hơn Liên tưởng tượng. Cô dân quân tự vệ với niềm kiêu hãnh và trái tim yêu nước nồng ngày ấy, giờ đây đã héo tàn phai, mục nát, bế tắc đến mức chẳng thể tìm được lối thoát cho sự bí bách này.Phải rồi, còn tình yêu. Thứ sức mạnh vượt ra khỏi khuôn khổ của sự hiện hình và cố hữu chính là thứ khiến Liên còn muốn sống đến giờ phút này. Có lẽ em sẽ dần biết tin lại. Có lẽ Liên sẽ hiểu thôi. Có lẽ một ngày nào đó Liên sẽ làm quen với con quái vật biến dị trong gương, tập sống cho thật bình thường với bề ngoài là một giống con lạc loài này.-Người ta nói, Liên thật sự rất may mắn. Em vẫn có Vincent bên cạnh. Họ chẳng giao tiếp được quá nhiều nhưng Liên vẫn thấu tường từng hành động của anh. Em chắc mẩm trong đầu rằng, nó còn nhiều hơn cả một chữ “thương”, vì Liên nghĩ anh thực lòng chân thành với Liên lắm. Liên còn nhớ cái ngày anh đón Liên về từ bệnh xá. Ở sân đình đầu làng, giăng sáng nhàn nhạt lan tràn trên mái tóc Liên, soi rọi vào cả những khiếm khuyết chẳng thể giấu trên cơ thể tàn phế của Liên. Vậy mà Vincent lại rơi nước mắt. Ngốc thật, biểu cảm sao khác xa so với tưởng tượng của Liên quá. Cũng là lần đầu tiên Liên phải dỗ dành ai đó nức nở hệt một đứa trẻ trên đôi vai của mình — dù không ấm êm, lại cứng ngắc, gầy guộc; nhưng đối với ai đó, có thể nó lại là chiếc gối êm ái nhất, một khoảng trời thân thuộc nhất, một tình yêu vượt qua tất cả các rào cản ngôn ngữ, thời gian, không gian.Người ta tin họ sẽ hạnh phúc được lâu dài.Vincent khiến em an tâm hơn nhiều. Anh dịu dàng và khiến lòng em vui như bướm trắng. Sự tự ti tan biến dần thay bằng khoảnh khắc hạnh phúc khi Liên ở bên anh. Liên yêu lắm những lúc Vincent mải mê chải mái tóc tơ đen tuyền cho em dưới giăng sáng hiền hoà. Khoảnh khắc đó, Liên thấy giăng và người yêu đẹp hơn biết bao nhiêu. Vincent tuy ít nói. Nhưng những ấm áp của anh đã ấp iu bao nhiêu lạnh lùng trong trái tim Liên tan biến. Liên càng mê đắm hơn những lúc anh rúc vào cái cổ trắng sữa nhàn nhạt mùi bồ kết thơm, và tay Vincent sẽ chạm vào mảnh da mềm mịn với những cuộc tiếp xúc đê mê đến choáng váng này. Liên cảm giác bản thân mình chưa từng tàn phế. Em chưa từng đổi thay. Liên mơ về một mái nhà nhỏ ấm cúng với anh, về mâm cơm cà dưa đạm bạc em sẽ chờ anh mỗi khi anh trở về, về một đứa trẻ kháu khỉnh và đáng yêu, về…II.Giăng mỗi lúc càng tỏ, trời lại càng khuya hơn. Những luỹ tre làng tan vào màn đêm tối mịt mờ. Liên lại lén giấu anh ra đình làng ngồi ngắm giăng, không phải vì giận lòng mà chỉ muốn tìm chút cảm xúc hiếm hoi cho mình. Không hiểu sao, giờ em ngắm giăng còn nhiều hơn cả khi còn ở khu kháng chiến; ánh sáng nhợt nhạt đó gần như đeo bám và ám ảnh tâm trí em mỗi khi trời sập tối đen. Có lẽ Liên nhớ đồng đội. Cái Mai, cái Huy, cái Nguyên lúc ấy… Vốn dĩ chẳng đứa nào được trở về nguyên vẹn. Ma chay, cúng bài thì cũng đã làm, người chết thì cũng đã chết rồi, tại sao hồn Liên vẫn cứ như thiếu đi một nửa gì đó không sao giải thích được. Những lời hứa sống chết có nhau giờ Liên cũng càng chẳng thể giữ. Vì Liên là người còn sống trước! Liên mới là người ở lại, buộc phải sống tiếp với những dằn vặt khôn nguôi…Tâm trí Liên rối bời quá. Bàn chân trần của Liên cứ quẩn quanh ở bệ đá đầu làng. Dù què cụt, nhưng nó dường như vẫn có trí nhớ. Nó vô thức dẫn Liên đến giàn hoa giấy tim tím, lấp ló một dáng hình thân quen. Đây là nơi đầu tiên Vincent và em nghiêm túc hò hẹn. Từng đêm trắng thổn thức ngại ngần trao nhau những môi hôn ngọt ngào đầu tiên, thì ra vì yêu, con người có thể trở nên điên cuồng đến thế…Quái lạ thay, khuất sau giàn hoa giấy; Liên bất ngờ khi mỗi cánh hoa mềm cong cong đều treo một bức ảnh của mình. Những tấm ảnh với đôi mắt bồ câu rạng rỡ, với hai chân em trắng mượt còn lành lặn và vẹn nguyên… Liên gần như ngỡ ra một điều gì đó thật không hay. Nhưng đến khi cái bóng đen ẩn ảo sau ngàn nụ cười kia xuất hiện, Liên đã biết. Ánh mắt anh thật buồn như tiễn đưa người đã chết. Những môi hôn anh dán chặt vào tấm ảnh ép nhựa mờ nhoè vì hoen ố; Liên dường như thấu tỏ lòng anh như ánh giăng kia: Rằng anh còn nhớ thương một bóng hình những ngày xanh quá vãng, rằng lúc đó anh ôm Liên nức nở chỉ vì tiếc thương một đoá hồng đã tàn phai, rằng có lẽ một chữ “yêu” kia chỉ là giả dối, rằng anh đã thương hại Liên, lừa dối Liên, thay lòng vì Liên…Những bức bối chẳng nơi nào có thể xả hết, vậy mà khoé mắt Liên đã thấy cay cay. Em nhấc đôi chân què lên một cách rất khẽ, không tạo ra tiếng động gì, lặng lẽ như thể đã quen. Mắt trái của em lại sưng tấy, đỏ au, những tia máu nhỏ li ti gằn lên dữ dội. Nó chảy máu. Con ngươi bị lồi ra ngoài bỗng giật giật lên, đau đến mức khó thở. Vậy mà đôi chân què kia vẫn bước.Tình yêu… Niềm tin… Hy vọng…Ba từ thôi…Liên sẽ lấy ở đâu bây giờ…?III.Sáng hôm sau, Trung và Hương thấy Liên nằm chết dưới sông, ngay sát vách tường cao cao trên vệ đá. Mái tóc nàng ngăn ngắn xổ ra vương lẫn với cánh bèo, cùng vài nhành hoa giấy bị vò nát, trôi hờ hững theo những gợn sóng nước xa xa…
SAMPLE 3
NGÀY MAI.Hinh cứ mải mê ngắm cái trần nhà nhẵn nhụi. Mắt hắn quắc lên, chừng như đang giận giữ với những tơ nhện trắng phau nơi góc tường nhợt nhạt - có khi Hinh lại chau mày, trăn trở vắt tay lên trán mà suy ngẫm; hoặc đôi lần trở mình, quay mặt về phía vợ, ngắm nhìn khuôn mặt hốc hác kia - để rồi cảm nhận một nỗi buồn đau đáu bỗng dưng từ đâu tràn về. Chưa bao giờ Hinh phải sợ đến ngày mai như thế, và cũng chưa bao giờ hắn phải vắt óc lo nghĩ về tương lai cho cái gia đình vốn đang êm ấm này - giờ đây hạnh phúc hóa thành mong manh, có thể vụt bay mất qua bàn tay hắn bất cứ lúc nào. Hắn lo cho vợ. Lo cho đứa con sắp chào đời. Lo cho cảnh vợ góa chồng côi cút trong căn nhà với cái sân vườn rộng thênh thang, lo cho cả những cuốn sách hắn còn quý hơn cả miếng cơm ăn hằng ngày. Hinh quả thực không nỡ đi. Dẫu cho có thoáng nhìn ra cảnh chiến tranh tang thương đã cướp đi bao nhiêu sinh linh vô tội, Hinh vẫn chỉ muốn vĩnh viễn ở lại cái phố thị phồn hoa, để ôm lấy những tấn bom dội xuống từng nẻo đường xanh nắng đến mức hoá tro tàn này. Hắn ước gì sự tham lam của con người sẽ bớt đi một chút. Vì nếu như vậy, thế giới này sẽ chẳng có bất kỳ cuộc chia ly đau đớn nào như thế này diễn ra.-Hinh không nghèo. Nói đúng hơn là có của ăn của để. Hinh chưa bao giờ phải sống trong cảnh cơ cực, đói rét, hay đơn giản là cảm giác thèm ăn một thức quà nào đó, Hinh cũng chưa từng trải qua dù chỉ một lần. Tất cả những gì phục vụ cho cái đời sống phong phú của hắn, hắn đều chấp nhận trả bằng tiền. Nhưng nó không đồng nghĩa với việc Hinh là một tay công tử ăn chơi có tiếng ở Hà Nội; trái lại, Hinh có một xuất thân vô cùng danh giá và trong sạch. Mẹ hắn làm viên chức cho một ngân hàng tại thành phố. Bố phục vụ cho cơ quan nhà nước, tiểu sử không một vết nhơ. Con đường đời thẳng tắp với những viên gạch đã được lát sẵn - trơn nhẵn - hắn chỉ việc học hành cho thành người tử tế, chọn một công việc ổn định rồi sau đó cưới một cô gái xinh đẹp về làm vợ. Nên người ta mới nói Hinh chẳng bao giờ cần phải suy nghĩ về tương lai. Rồi hắn sẽ trở thành một kiểu mẫu, một khuôn cách lý tưởng cho những gã trai trẻ vô định mới bước vào đời buộc phải noi theo.Rồi Hinh theo học nghề giáo viên. Cái nghề mà người ta thường gán cho nó rất nhiều định kiến và những lời đe dọa; giả như nếu chọn nghề này thì khổ lắm, nghèo lắm, chỉ về phục vụ cho nhà nước là sướng thôi. Nhưng Hinh quyết tâm bỏ ngoài tai hết tất cả. Văn chương đem lại cho Hinh một cảm giác say mê mà hắn không thể tìm thấy ở bất kì người phụ nữ nào; Hinh thích những đôi mắt tròn vo chăm chú đổ dồn về hắn mỗi khi hắn bình giảng về một nhà thơ nào đó... (countinue)
SAMPLE 4
BÁT CƠM CÚNG MẸIBu Phụng chết đã ngót hai tháng rồi. Chỉ mình Phụng vẫn tưởng bu nó còn sống. Hằng ngày, nó vẫn đờ đẫn ra đường tìm bu. Phụng nói vẫn thấy cái bóng lưng còng của bu nó đâu đó quanh đây. Nhưng khi vỡ ra sự thật, Phụng lại khóc. Nó nức nở khi thấy cái bàn gỗ đặt ảnh thờ bu. Mùi nhang khói nồng nặc làm nó tỉnh ra, Phụng biết mình không thể trốn chui trốn lủi trong cái xó nhà xập xệ kia mãi. Nó đói. Nó cần phải kiếm ăn. Bu nó chẳng còn ở đây để lo toan những chuyện thế này cho nó nữa. Phụng vác cái thân người lêu nghêu đứng dậy, ra khỏi xóm để kiếm một công việc. Ai thuê gì nó cũng sẽ làm. Một đứa trẻ mới chừng mười ba tuổi đã phải sống một cách khổ cực như thế…IINgoài đường vắng, xác chết cứ nằm la liệt, thối rữa. Những kẻ đói lang thang khẩn cầu tìm kiếm một hy vọng; nhưng dạo đây chim thú cũng chết dần vì cái nóng thiêu cháy da thịt, thành thử chẳng thấy lấy một món nào xuất hiện để có cái bỏ vào bụng. Đây là xóm ngụ cư. Họ lang thang đến đây cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. Khi cái ăn chẳng còn, mấy ai còn quan tâm đến chuyện của ai? Thằng Phụng cũng không phải ngoại lệ. Dù giờ nó có nằm vật ra giữa đường đất nung nóng ran người, thứ duy nhất người ta ném cho nó cũng chỉ là một cái nhìn qua quýt lạnh lùng.Cái đói khiến con người ta thật hèn hạ. Và vô tâm.Thằng Phụng vẫn đi. Đôi chân trần lấm lem cứ men theo những bóng cây râm mát. Phụng cứ nghĩ vẩn vơ, nếu đúng thì tầm này là bu đi làm đồng về rồi. Bu cũng hay đi men theo những tán cây để tránh nóng. Những tán bàng sâu lỗ nham nhở đứng lững thững mùa cằn khô, đã từng là niềm hạnh phúc của Phụng mỗi khi trông thấy bóng lưng gầy quen mến. Nó nhớ, một vai bu vác cuốc, một tay cầm chiếc lạt nhỏ có đầy những cua đồng tôm tép để về có bữa thịt mà ăn, có nắm gạo nhỏ bọc lại dắt bên hông, những hạt mềm thơm lẫn trấu nấu thật loãng nước mà Phụng chẳng sao quên được. Phụng tủi thân quá. Nó thấy cuộc sống thật bất công... (countinue)
SAMPLE 5
DƯỚI BÓNG HOÀNG LAN.
Plot & Character: Trịnh My.
Commission for Trịnh My.
_Chỗ Mây học không có hoa phượng, giữa sân chỉ trồng độc hai cây hoàng lan trắng muốt, trấn giữ toàn bộ hương thơm thoang thoảng của ngôi trường nhỏ bé này. Vào độ những ngày hè oi bức tiếng ve sầu, nàng thường hay ngồi yên lặng cạnh gốc cây hoàng lan sần sùi, mắt đương nhìn theo tán lá xanh xào xạc bay trong gió trời khô hanh. Đôi đồng tử đen tuyền khẽ động mỗi khi bị vài hạt nắng lăn tăn chạm vào vai áo, hai tay nàng mảnh dẻ nắm hờ vào nhau, và tâm trí thả trôi theo những cánh hoa trắng lẹ làng rơi xuống mặt đất. Chẳng ai biết Mây nghĩ gì. Cũng không ai dám làm phiền nàng ngay lúc ấy. Người ta cứ đồn đại Mây lạnh lùng và cáu gắt trước mọi thứ nếu họ không để Mây yên thân. Đám con trai ngô nghê thấy vậy cũng chỉ dám lẩn sau cửa lớp nhìn nàng. Ánh mắt đắm say, si tình đến quên luôn lối về ấy, chính xác hơn là của những người chưa biết yêu là gì.Nàng kiêu kỳ, cũng nghe đâu hay mình có nhiều người theo đuổi, nhưng lại chẳng lấy đó làm chuyện đáng để bận tâm. Năm nay Mây đã lên mười hai rồi. Thời gian cứ theo đuôi nàng một cách vội vã, và cái khao khát ham học bên trong nàng dường như nhấn chìm mọi ảo vọng yêu đương đang đơm hoa nảy nở khác. Mây chỉ muốn kiên định với chính bản thân mình. Nàng không có nhu cầu lãng phí thời gian cho những việc linh tinh.Duy chỉ có một người…
_
Mây đang đọc sách trong lớp, đột dưng bị cái Khuê ngồi cùng bàn gọi với ra ngoài. Khuê đứng ở ngay cửa, vừa kêu tên nàng và tay thì vẫy gần lại, tỏ ý muốn nàng ra đây. Khi Mây hỏi có chuyện gì gấp lắm không? Chỉ thấy đám con gái ngồi xung quanh rì rào cười tủm tỉm, đùn đẩy nàng tiến đến phía trước lớp - nơi có bóng dáng của một chàng trai hơi dong dỏng cao. Chàng đứng tựa lưng ngay thềm cửa. Còn lòng nàng thì dấy lên cảm giác ngượng ngạo vô cùng. Mây dễ xấu hổ là thế, có ít lâu mới thấy nàng mở cái miệng chúm chím nói đôi ba câu hời hợt, nên tự nhiên được chú ý làm Mây thấy ngại. Nhưng nghe cái Khuê nói thì chân nàng vẫn bước ra theo như ý nguyện. Rồi nàng thấy Đăng.“Mây…” - Giọng Đăng lắng lại một khoảng, trầm ấm và dễ chịu, dường như van xin nàng - “Anh có thể gặp em một lát được không?”“Gặp em?” - Mây ngạc nhiên nhìn chàng, hai mắt nàng tròn xoe khi nghe thấy lời đề nghị đầy bất ngờ ấy - “Anh có việc gì sao?”“Anh muốn nói chút chuyện” - Chàng đưa tay gãi gãi đầu tỏ rõ vẻ bối rối - “Một lát thôi, cuối giờ chiều, dưới cây hoàng lan nhé…”“Vâng.” - Mây không nói gì nhiều, nàng gật gù đồng ý, gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc nào. Nhưng nhìn kỹ vẫn thấy hai bên gò má Mây ửng hồng.“Vâng! Chào em…”Hàng mi nàng chớp nhẹ nhìn theo bóng lưng Đăng xa dần. Sau khi chàng nhận được câu trả lời thích đáng thì đã rời đi ngay, chỉ để lại nơi đây câu chào thật ngắn ngủi và nàng Mây đang đứng ngẩn ra một hồi lâu. Có lẽ chàng ngại. Một thứ tình cảm riêng tư không thể nói? Một vài lời tâm sự mà Đăng muốn kể nàng nghe? Mây chẳng biết gì, chẳng hiểu gì, bởi chàng đó giờ nào có để ý Mây đâu! Nhận được lời ngỏ đột ngột thế này khiến nàng thấy bối rối quá. Tuy vậy, nếu là Đăng thì nàng vẫn nhận. Hẳn là chàng chỉ nhờ Mây việc gì, hoặc đơn giản là để nói chuyện để giải khuây…Tiếng đám con gái nhốn nháo nhòa dần hai bên tai nàng, Mây nào có nghĩ được gì nữa, đầu óc bây giờ chỉ tràn ngập những suy đoán đầy vơi. Trái tim thiếu nữ bỗng thổn thức một nhịp - bởi câu trêu chọc đầy ý tình của cô bạn thân ấy - mãi đến khi trống vào lớp nàng mới thoát khỏi những mộng mơ thoáng chốc. Mây dịu dàng vuốt mái tóc đen lánh bị gió cuốn bay đi, rồi nàng nở một nụ cười duyên như muốn khóa tim tất cả những kẻ nào vô tình trông thấy. Mây hiếm khi cười, và nụ cười ấy cong cong giống như cánh hoàng lan trắng muốt, còn sót lại sau mỗi độ xuân qua đi…-
Mây và Đăng vốn là hàng xóm của nhau. Nhà nàng cách nhà Đăng đúng một khóm tre rậm rạp sau bờ ruộng, nhà chàng nhìn sang nhà Mây chỉ bị chặn lại bởi đúng một kênh suối ngầm róc rách chảy qua. Tuy vậy, nàng không lấy hình ảnh cậu bạn bé láng giềng kia làm mối bận tâm cho riêng mình. Mây còn nhỏ quá và nào có hay rằng Đăng đã thích mình từ thuở nào. Chàng thì cứ say đắm môi cười chúm chím của Mây - Đăng càng lớn lên mới biết thế nào là cảm giác khao khát muốn được chiếm hữu người thương - bằng những cái hôn nồng nàn mát rượi, đặt nhẹ lên da nàng trong những độ hè nắng nóng đổ lửa. Nhưng vì ngại Mây sẽ khước từ thứ tình cảm mà ai ai cũng cho là nông cạn này; nên chàng lại đành thôi: Đăng nghĩ trong bụng là sẽ tự vun vén nó cho riêng chàng.Tuy vậy, cái cảm giác yêu mà chẳng thể nói, kỳ thực cay đắng bứt rứt vô cùng. Thế nhưng trái tim Mây lại như thứ cốt thép băng hoại, lãnh cảm với tất cả mọi người; để bắt chuyện với nàng còn khó chứ nói gì đến việc làm thân. Mây của ngày xưa vốn hoạt bát và vui tươi lắm. Giờ nàng sống giống một nốt trầm u tối, xinh đẹp và dịu dàng hơn; làm những bâng quơ trong lòng Đăng sớm sinh sôi nảy nở, có vài chuyện không sao giữ kẽ nổi. Nên chàng đành phải học cách làm sao nắm bắt tâm ý của nàng, từng bước từng bước kéo gần lại khoảng cách của cả hai, sau đó là kết thúc có hậu cho đôi uyên ương trẻ. Chỉ cần nghĩ đến thôi là Đăng đã muốn chiếm lấy nàng rồi. Chao ôi, những xúc cảm dồi dào này thật khó diễn tả quá…Năm Đăng mười bảy tuổi - nàng mười sáu - chàng bắt đầu nghe loáng thoáng về mơ ước được làm giáo viên của Mây - nàng muốn trở thành người tuyệt vời truyền cảm hứng cho nhiều những thế hệ sau nữa. Khi Đăng thấy nàng thật sự dốc sức quyết tâm, cũng là lúc chàng nhận được giấy báo trúng tuyển sớm của trường Bách Khoa. Cuối cùng thì cái giải nhất Quốc gia của Đăng đã lôi ra để dùng được. Nhưng lòng chàng đột dưng trào ra vài suy nghĩ buồn rầu đến lạ: Nếu như thế có phải chàng sẽ rời xa Mây không? Đâu phải lần nào cũng có dịp mà về quê thăm thú nàng? Tới đây thì trái tim Đăng như hẫng đi một nhịp, có lẽ ông trời bắt hai người phải xa nhau…? Từ ngày hay tin đến giờ, chẳng chừa một hôm nào là cái miền suy tư ấy không quanh quẩn trong đầu chàng. Đăng muốn ở gần bên Mây, dù cho mọi sự chỉ là thoáng qua đi chăng nữa.Được bạn bè động viên và an ủi, cách một tuần trước lúc rời quê lên phố, chàng quyết liều mình một phen. Đăng đánh cược với tình bạn mấy chục năm bằng lời tỏ tình mong manh này - bởi nàng hoàn toàn có thể từ chối, có thể không; nhưng tính riêng khả năng từ chối lại lên quá mấy phần rồi. Bởi vậy mới nói, cho đến tận lúc thành công vác xác đến trước cửa lớp Mây, chàng vẫn cứ đứng đờ ra như phỗng đá - ánh mắt tránh né và hai bên má thì phiên phiến đỏ hồng. Đăng cứ mãi đắn đo việc những tâm sự sẽ bị khước từ lạnh lùng, rồi mọi thứ sẽ tan thành khói sương... Nhưng vì chuyện tình cảm lớn lao nên chàng vẫn cứ cố. Yêu mà chẳng nói ra thì khó chịu lắm! Cho nên công sức ngồi nhào nặn con chữ mấy giờ đồng hồ liền, cuối cùng Đăng cũng ngỏ được cho nàng một lời hẹn tử tế: Đúng năm giờ tan trường, ngay dưới bóng cây hoàng lan.
-
Mặt trời lững thững kéo xuống lưng đồi, sắc vàng cam bắt đầu nhập nhoạng một màu chìm nổi - giữa muôn ngàn áng mây đang thẫn thờ trôi đi, tán cây xào xạc bay theo làn gió lững lờ ghé ngang. Nắng chiều chạng vạng gần như mất hút hẳn, sau bước chân của Mây in dấu tới điểm hẹn cũ: Nơi có bóng dáng của chàng trai đã ngóng chờ từ rất lâu. Sở dĩ nàng nghĩ là “cũ”, bởi vì trước kia hai người cũng có không ít những kỷ niệm đẹp dưới bóng cây hoàng lan này. Nhưng nó vốn đã đi vào một miền dĩ vãng nào xa xôi. Khi càng lớn thì đôi tim càng cách trở, dần dà họ chẳng còn nói chuyện hay tâm tình với nhau như xưa nữa. Điều ấy làm lòng Mây cũng hụt hẫng đôi lần…Đăng thấy nàng thơ tới, vội vàng đứng dậy chỉnh trang lại quần áo ngay. Chiếc sơ mi đơn giản cùng quần tây cạp cao - bộ đồng phục giản dị ngày thường chàng vẫn hay mặc, trong nắng chiều Mây nghĩ là đẹp hơn nhiều lần. Rồi nàng cũng tiến gần về phía Đăng. Đôi môi chúm chím ngập ngừng như muốn nói gì đó, nhưng Mây vẫn quyết chờ chàng nói trước. Con gái mà chủ động thì còn gì là hay! Cứ phải để cho người ta biết mình có giá chứ…“Mây!...” - Đăng ngại ngùng gọi tên nàng, giọng còn run run mãi chưa nặn được chữ ra thành lời.“Vâng” - Mây đáp lại - “Anh hẹn em ra đây có chuyện gì không?”“Chuyện thì lúc nào cũng có, anh có nhiều điều muốn tâm sự với em mà. Nhưng lần này là chuyện lớn rồi, lớn lắm rồi!”“Vậy cơ à! Có lớn bằng chuyện anh đỗ Bách Khoa sớm không?”“Ơ, em biết rồi đấy à?”“Từ lâu rồi, cô Tâm kể với em mà. Thầy hiệu trưởng khen anh suốt.”“Thế còn em? Năm nay cũng đi ôn tỉnh với đám Khuê nhỉ.”“Vâng ạ. Anh ra trường sớm đi để em còn là vua xứ mù…”“Hì…”Đăng cười nhẹ trước câu đùa vu vơ của nàng, tay đưa lên vít một cành hoàng lan trắng, ghé xuống thấp như tỏ ý muốn Mây hái cho vài bông. Nàng tỉ mẩn chọn lấy những đóa đẹp nhất, rồi nâng niu gọn ghẽ trong lòng bàn tay; chàng dịu dàng buông ra cho cành lại cong lên. Hai ánh mắt chạm nhau trong vô thức, đôi tim cứ vậy mà gặp gỡ say mê.Mái tóc dài của Mây khẽ bay bay, vài sợi rối rắm đùa vui trên gương mặt thanh tú, hàng mi nàng nhẹ nhàng trũng xuống, muốn tránh né đi sự thật về người con trai mình cũng yêu thương. Mây dễ xấu hổ và thường không thể hiện tình cảm ra ngoài, nhưng nó đâu đồng nghĩa với việc nàng không có cảm xúc gì với Đăng? Nàng cũng là con gái, cũng biết yêu. Huống chi còn là anh hàng xóm ngày thơ gắn với biết bao kỷ niệm, nếu hỏi có thích không, hẳn ai cũng biết câu trả lời…Chàng nghĩ chuyện đã tới nước này cũng chẳng thể quay đầu; nên quyết một phen nói hết ra cho nhẹ lòng, hậu quả gì đó thì tính sau cũng được. Đăng cúi người lấy những bông hoa hoàng lan trong tay nàng, nhẹ nhàng đưa hoa cài lên mái tóc mềm mại ấy; rồi lấy hết can đảm bộc bạch tình ý của mình:“Anh thích em.”Mây như đoán được những gì mà chàng muốn nói, cũng vững tâm rồi nên chỉ ngại ngùng phiên phiến một chút thôi. Nàng chậm rãi đưa tay mình áp vào bàn tay Đăng, đôi đồng tử trong vắt long lanh nơi nắng chiều chạng vạng - gật đầu đáp lại tình cảm của người yêu mình:“Vâng, em cũng thích anh.”Chàng phải sững sờ mất một lúc, khi kịp định thần lại thì gương mặt đỏ ửng hết cả lên - cả người mềm oặt đứng chẳng vững nữa, đành ngồi thụp xuống đất mà than. Mây hiểu là do Đăng vui quá - chàng cười tủm tỉm như một đứa trẻ được cho kẹo ngon, nhưng Đăng lại làm mấy bông hoàng lan rơi lả tả xuống mất rồi. Nàng khẽ khàng vén tà áo dài sang bên cạnh, ngồi gần mà hỏi thăm chàng, thì nghe thấy tiếng Đăng cứ mãi thì thầm nơi cuối họng:“Ôi trời ơi… Mây cũng thích tôi…”Nàng biết được thì lại khéo đùa: “Sao thế? Anh không muốn à…”“Có” - Chàng đáp - “Nhưng anh sợ phải xa em.”“À…” - Mây như sực nhớ ra điều gì, đang vui cũng bỗng thẫn thờ theo người yêu. Chỉ còn một tuần nữa thôi là Đăng lên Hà Nội rồi. Chắc vì lẽ ấy mà chàng cứ ngập ngừng mãi chẳng muốn nói ra.“Anh không nghĩ Mây sẽ thích anh. Anh chỉ muốn nói cho xong hết một lần, nếu em từ chối thì cũng nhẹ lòng mà xa quê, giống như việc chẳng còn gì vướng bận vậy. Nhưng em lại đồng ý. Anh vui lắm, mà buồn nhiều hơn. Mình không còn mấy thời gian…”Nàng thấu hiểu được nỗi lo trong lòng chàng bây giờ: Tiền xe xuống dưới ấy đắt lắm, đi đi lại lại chắc cũng tốn ngót nghét mấy trăm nghìn, cả tiền ăn uống, ngủ nghỉ, rồi thuê trọ. Mây đưa tay vuốt lấy lưng Đăng, đầu trống rỗng chẳng biết suy tính tính điều gì, đành để nắng chiều kéo dài chiếu xuống khoảng lặng đầy ái ngại này. Trong cơn mơ hồ và vô thức, nàng chợt nghĩ ngợi mà ngỏ ý với Đăng:“Em sẽ cố thi Sư phạm, vậy là lúc đó mình có thể gặp nhau hằng ngày rồi.”“Thật á?” - Đăng quay ngoắt sang, muốn hỏi lại cho rõ - “Em nói thật sao?”Mây gật đầu, nàng trìu mến nhìn chàng. Phút giây cánh hoàng lan bay theo gió thật không gì thể tả nổi, hư ảo đến mức cứ ngỡ như đang lạc vào chốn thần tiên nào. Tim Đăng cũng đập liên hồi - một thứ gì cháy bỏng đang chạy dọc khắp người chàng, lẽ nào là sự cảm động chăng? Chuyện Đăng can đảm nói lời yêu và được nàng thơ đáp lại quả đúng vô cùng bất ngờ, giờ đây Mây còn muốn vì chàng làm những điều không tưởng - vậy có phải những cảm xúc kia là thật không? Nàng chắc chắn không nói dối chứ? Khi Đăng ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt trong ngần ấy, Mây cũng kiên định trao cho chàng tình ý thông qua một cử chỉ dịu dàng: Nàng nhặt nhạnh những đóa hoàng lan rơi bên cạnh, đặt vào tay chàng vài cánh hoa cong cong trắng muốt. Và rồi nàng khẽ trả lời:“Nếu vì anh mà cố gắng thì em thấy rất xứng đáng. Em cũng đã phải chờ khoảnh khắc này rất lâu. Còn gì bằng nếu cả hai chiến đấu cùng nhau, cho tương lai của nhau. Anh nhỉ?”Lời Mây nói như mật đổ vào tai, Đăng bất giác nâng niu lấy những đóa hoa nàng trao, đưa tay đem chúng giấu nhẹm vào trong túi áo. Chàng ân cần vén sợi tóc rối qua tai nàng, Mây rụt cái cổ trắng nõn lại vì giật mình; Đăng nở nụ cười chan hòa nương theo hành động dễ thương ấy của nàng. Những vòng sáng xuyên qua từng tán cây, nhảy múa trên mái đầu của đôi uyên ương trẻ; ban chiều nhập nhoạng rồi bắt đầu xuống hẳn, sau khi nghe thấy tiếng chàng ríu rít cười đùa bên nàng:“Cảm ơn em. Cảm ơn em…”
-
Sang độ tháng chín, Đăng đã rời quê từ thuở nào, chỉ còn lại mình Mây ở đây tiếp tục theo đuổi con đường mà nàng đã chọn. Mùa tựu trường đã tới, Mây tết tóc gọn gàng trong bộ áo dài trắng tinh khôi - toát lên cái dáng vẻ trưởng thành của một người thiếu nữ, nên bảo sao bố nàng cứ hay trêu con gái sắp đi lấy chồng được rồi. Nhưng Mây làm sao lấy sớm vậy được. Nàng còn hẹn ước với người yêu tận dưới Hà Nội kia mà! Có một kẻ vẫn cứ hoài mong nhớ nàng ở đó…Mây phải loay hoay mấy lần mới tìm được cặp sách, nàng vội vã chạy vào nhà, sắp xếp gọn gàng tập vở để chuẩn bị đi dự khai giảng. Bố Mây lững thững bước ra từ buồng ngủ, ông lê lết cái chân hay đau ốm ra ngồi tại ghế trường kỷ - nơi ông thường bắt đầu buổi sáng bằng một cốc chè đắng - rồi tiện tay bật cái vô tuyến đen trắng đã cũ mèm lên. Thấy con gái tất tả với cả đống việc, ông nói vọng vào trong phòng riêng của con, ân cần hỏi han:“Mây! Chuẩn bị đến trường à con?”“Vâng! Sáng nay con khai giảng…”“À” - Ông bố hắng giọng ho khan, cố tìm đề tài để bắt chuyện với Mây - “Vô tuyến đưa tin mấy đứa sinh viên Bách khoa đang nhập học kìa. Thằng Đăng học ở đấy đúng không con?”Nghe thấy tên Đăng một cái, nàng sáng mắt ngó ra ngoài phòng khách: “Thật hả bố? Có thấy anh ấy không ạ?”Bố phì cười đùa cợt với nàng: “Cái con này hay thật. Nó xuống đấy đầy đứa xinh đẹp hơn mày, giỏi giang hơn mày! Ai thích mãi đâu ra cái đứa nhà quê nữa!”“Bố này…” - Mây bĩu môi ra vẻ trách móc - “Người chung thủy thì có sang tận Liên Xô cũng có thể yêu mãi một người mà!...”Ngoài mặt đưa lời với bố như vậy, nhưng trong lòng nàng lại chắc mẩm: Chắc giờ này Đăng còn đang tất tưởi với trường lớp, sách vở, chứ lấy đâu ra thời gian mà nghĩ đến Mây! Mà phải vậy cũng tốt. Cho chàng cứ gắng sức học hành đi, sau này nàng xuống dưới còn nhiều cái phải lo lắng nữa. Hai đứa sống dựa dẫm vào nhau nơi đất khách quê người, gắn bó cùng nhau, đồng hành cùng nhau, không khéo sau này nên duyên vợ chồng…Nghĩ đến đây, nàng bất giác cười tủm tỉm, đi về phía gương lớn mà ngắm vuốt chải chuốt lần cuối. Chỉ còn chưa đầy một năm nữa thôi là Mây sẽ được gần bên người yêu rồi. Lúc đấy thì sẽ ôm, sẽ hôn, sẽ nắm tay, làm mọi thứ cho thỏa nỗi nhớ mong!Vừa bước ra cổng nhà, nàng đã thấy một bóng hình quen thuộc. Nhưng Mây toan không định nán lại hỏi han, vì giờ khai giảng cũng sắp đến rồi. Hoá ra là mẹ nàng - tay xách nách mang từ chợ trở về, biểu cảm có vẻ hớt hải, sốt sắng lắm. Vậy thôi, Mây đành dừng chân, cúi xuống trấn an mẹ, lấy khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho bà. Phải ngồi một chốc mẹ nàng ngập ngừng bộc bạch: Thằng Đăng bị xe tải cán chết từ rạng sáng nay. Nó đang trên đường đi nhập học thì tên tài xế say xỉn cán nát người, cả mấy thằng sinh viên Bách Khoa đi cùng nó cũng bị vạ lây. Xác Đăng được đưa về nhà từ mấy tiếng trước để lo hậu sự rồi. Trước khi mất trên tay vẫn nắm chặt vài bông hoàng lan trắng muốt, từng cánh cong cong như món quà để nhớ về ai…
SAMPLE 6
I.Lão ấy mới chết hôm qua, người mà lẽ ra tôi phải gọi là bố ấy. Rạng sáng nay, bệnh viện gọi tôi để trả cái xác về. Nhưng tôi không vội, thậm chí còn cảm thấy lòng nhẹ nhõm đôi phần. Thế là lão ấy đã chết! Chuyện này phải xảy ra, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Cuống lên cũng chẳng có ích lợi gì. Chết là hết. Cũng chưa hẳn là hết, tuy đã chết rồi, nhưng lão ta vẫn còn làm phiền đến tôi. Giờ thì tôi phải lo ma chay, cúng bái cho ông ta đủ đường. Rồi cái cảnh khốn khó của tôi sẽ còn kéo dài. Tôi thở dài và chán nản đi đến bệnh viện, trong đầu không ngừng tính toán về khoản tiền sẽ phải lo toan sắp tới.IIKhung cảnh trong nhà xác lạnh tanh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc cùng tử khí lẫn lộn cứ vậy xộc thẳng vào mũi tôi. Chúng tởm lợn đến mức khiến tôi sởn hết cả da gà. Quản lý nhà xác đưa cho tôi một vài giấy tờ, bảo tôi ký vào nếu muốn đem cái xác kia về nhà. Tôi ký cho xong chuyện. Khi mọi thứ đã êm xuôi, tôi lập tức biến khỏi cái nơi tăm tối ấy. Cái xác được đẩy ra từ phía bên trong, phủ khăn trắng lên, nằm gọn ghẽ trên chiếc giường bệnh di động. Tôi để nó ở một góc. Kiệt sức, ngồi sụp xuống bên vỉa hè vắng vẻ, tôi chờ một chiếc xe ba gác đến để rước tôi và cái xác cùng đi.Tôi trả giá cao hơn mười đồng để lão xe ba gác chịu đồng ý. Chẳng ai muốn chở một cái xác chết trên xe mình cả. Lão miễn cưỡng phải nhận luôn cả việc chở quan tài đi chôn. Thế là tốn của tôi một tuần tiền ăn! Tôi nào biết gì về mấy cái thủ tục ma chay này. Tôi chạy loạn khắp nơi để tìm được chiếc quan tài rẻ nhất, rồi cho ông ta vào trong, sau đó sẽ đem về chôn cất nhanh gọn ở nghĩa địa gần nhà (tôi đã mua đại một lô đất ở đó ngay sau khi đi tìm “hòm gỗ”). Tôi cũng chẳng có tiền mua bia mộ hay thuê một đội kèn trống hoành tráng, hoặc chỉ đơn giản là làm một cái cáo phó tử tế. Tôi cạn kiệt tiền bạc và sức lực. Thôi thì cố làm cái đám ma trông sao cho ngắn gọn nhất có thể. Dù sao lão cũng đã chết rồi, đâu còn có ai phải bận lòng đến nữa?Tôi đánh điện cho bà cô họ ở quê để hỏi chuyện ma chay. Bà cô hình như cũng tỏ vẻ ái ngại, hoặc buồn rầu gì đó, tôi cũng chẳng nhớ nữa - nhưng cuối cùng bà vẫn chỉ cho tôi cách lo liệu sao cho vừa túi tiền nhất. Đầu tiên phải lau chùi cái xác, rồi lồng vào một bộ quần áo tươm tất, chải đầu tóc cho gọn gàng. Sau đó là bỏ gạo và tiền vào miệng cái xác, rồi phải quỳ lạy khóc lóc một lúc. Cuối cùng là bỏ cái xác vào quan tài, đóng nắp. Toàn bộ việc này hầu như tôi phải làm một mình, may mà có lão chạy xe ba gác giúp một tay. Khi đặt được cái xác vào quan tài xong, tôi mới được tựa lưng vào ghế và có vài phút thảnh thơi. Rồi thì phải làm lễ phát tang và phúng viếng các thứ nữa. Nhưng làm quái gì có ai đến viếng? Thế nên tôi bỏ qua bước này.IIILão đi lính về từ vài năm trước. Khi đi thì lành lặn, lúc về lại bị cụt một chân, cùng cái kiểu tâm lý bất thường của lão cũng làm tôi muốn phát rồ theo. Ban đầu, lão cư xử có vẻ bình thường, nhưng sau này ngày càng lộ rõ triệu chứng của một kẻ tâm thần. Lão thường xuyên la hét mất kiểm soát, đập phá đồ đạc, sau đó quay ra chửi đánh hai mẹ con tôi. Mẹ tôi khổ sở vô cùng. Thế là bà ấy tống luôn lão vào trại thương điên để chữa trị, dùng số trợ cấp mà lão được nhà nước cho mỗi tháng để trang trải viện phí. Rồi bà ấy cũng tót đi theo nhân tình, để lại tôi côi cút trong căn nhà xập xệ chẳng có lấy một cái giường tử tế. Từ ấy, biệt danh “con lão điên” đột nhiên xuất hiện và được lây lan trong lớp học của tôi. Tôi cực kỳ ghét cái biệt danh này. Cứ thử nghĩ mà xem, có đứa trẻ mười lăm tuổi nào chịu nổi những giày vò nghiệt ngã ấy không? Tôi thu mình lại, gặm nhấm nỗi cay đắng, vì những thứ do người lớn gây ra, để lại. Tủi thân vô cùng tận. Tôi nhớ, có lần, bởi quá thèm một quả nhót nhỏ căng mọng mà đã lỡ mở miệng xin đứa bạn cho một quả. Nó đáp: “Điên thì không được ăn! Vào trại mà bảo bố mày mua cho ấy! Ha ha!”Đám trẻ phá lên cười, thi nhau xô đẩy tôi và làm tôi ngã thẳng vào đống rác phía sau. Có vài mảnh sành vỡ đã cứa vào tay tôi. Máu tôi chảy be bét, những đất cát rác rưởi bẩn thỉu dính đầy lên người. Tôi sợ hãi, đau đớn khóc toáng lên. Mẹ tôi từ đâu bước tới, bế tôi về nhà băng bó, sát trùng cho những vết thương chằng chịt khắp tay chân. Tay trái tôi, vì tì quá mạnh để đỡ người tránh khỏi việc đập đầu nên đã bị quắp lại, giống hệt như một kẻ tật nguyền thực thụ. Nhìn tình trạng của tôi, bà không cầm nổi được nước mắt mà đã buông những lời đay nghiến lão: “Thằng bố mày… Nếu thằng bố mày không đi lính thì cũng chẳng khốn khổ khốn nạn thế này đâu con ạ! Thằng bố mày khổ đã đành, rồi làm mày khổ, tao khổ, cả cái nhà này khổ!”Những ký ức vụn vỡ được tôi chắp và và tô vẽ lại, thật sự không đủ để tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho căn nguyên tất cả bi kịch diễn ra trong cái tuổi thơ ngắn ngủi của tôi. Rồi ngót nghét vài năm sau, tôi cũng lớn, bắt đầu phải lo toan chuyện cơm áo gạo tiền tự nuôi thân. Tôi bận bịu và muốn quên đi lão cha già móm mém sắp chết ở trại. Nhưng thi thoảng, chợt nhớ ra, tôi vẫn đến thăm lão, nhưng lần quái nào lão cũng lên cơn. Lão xô tôi ngã, mắng chửi tôi, chẳng khi nào là nhận ra tôi. Lão điên đến độ còn tưởng tôi là giặc, cầm cái chổi đuổi đánh tôi, làm cho cái tay tật nguyền của tôi như mất hoàn toàn cảm giác, không thể cử động được. Chết tiệt! Lão già chết tiệt! Sau bao nhiêu đau khổ, đắng cay, lão đã đẩy tôi đến bước đường cùng. Vậy mà giờ đây, lão vẫn chẳng buông tha cho tôi, vẫn cuốn tôi vào cái vòng xoáy quay cuồng này, với tâm điểm chính là lão, đúng hơn là cái xác còn lại kia của lão. Tôi không muốn vướng bận gì tới lão ấy nữa. Tôi muốn giải thoát, và đừng mơ tôi sẽ đến với lão lần thứ hai. Tôi cay cú, căm hận lão đến độ từ lâu đã mong lão chết quách đi cho rồi. Tôi đã xem như mình chẳng có ông bố nào tồn tại trên đời này. Là mẹ tôi lang chạ với một thằng ất ơ nào đó rồi đẻ ra cái mặt tôi, như vậy mới thỏa mãn cho cái nỗi căm hận của tôi!IVTôi áp lực vì không thể kiếm được việc làm. Nhờ ơn của lão già tâm thần, chẳng có chỗ nào chịu chấp nhận bàn tay tật nguyền của tôi. Đất chật người đông, đâu có lý gì để người ta thuê một kẻ khuyết tật chỉ vì rủ lòng thương hại? Nên ngay sau khi lão chết, tôi không mong gì hơn ngoài việc lão sẽ để lại một món tài sản nào đó. Tôi rất cần tiền. Và một trong số những thứ triển vọng trong đống đồ đạc của lão là một chiếc hòm được khóa kỹ. Mấy mụ điều dưỡng bảo tôi mang về vào ngày tôi đến nhận xác. Lòng tôi bỗng chợt có gì đấy như là hân hoan, hy vọng, sau những sự mệt mỏi chán ngán mà cả hôm ấy tôi phải chịu đựng. Tôi ôm chiếc hòm về cùng nhiều khấp khởi. Tôi tin là sẽ tìm được một thứ gì đó, không cần quá nhiều, nhưng ít nhất cũng đủ để trang trải cho cuộc sống bần cùng của tôi.Trong lúc chờ đến giờ đem quan tài đi chôn, vì quá sốt ruột mà tôi đã mở chiếc hòm kia ra xem. Có vẻ như tôi đã tìm ra thứ mình muốn: Một chỉ vàng được gói ghém cẩn thận, và có cả một chiếc nhẫn. Chắc là nhẫn cưới của ông ta và mẹ tôi. Kèm theo đó là một cuốn sổ bọc da mềm cũ kỹ, một xấp ảnh được buộc lại bằng dây thừng, xếp trong góc hòm. Tôi lấy làm lạ. Điên mà cũng biết viết ư? Tôi giở một trang giữa ra xem. Những trang giấy ố vàng và nhàu nhĩ, nét bút khá lộn xộn. Tôi cố đọc những dòng chữ xiên xẹo:“Ngày 17 tháng 4,Mình tỉnh được một lúc, nhưng lại chẳng nhớ được nhiều. Hình như ngày vợ tiễn mình đi chỉ vừa cách đây mấy hôm. Mình nhớ láng máng những chuyện vụn vặt, cô ấy đã khóc hay cười nhỉ? Và tại sao mình lại ở đây thế này? Nơi đây không giống như chiến trường. Mình không thấy những lùm cây lúp xúp tăm tối, hay tiếng tắc kè kêu ngắt quãng vào ban đêm nữa. Mình thấy hơi lạ, nhưng cũng rất quen…”“Ngày 25 tháng 4,Trống rỗng. Không lý gì tự nhiên người ta tống mình vào đây. Hôm qua, mình vừa xô ngã cô y tá đến mức để cô chảy máu đầu. Mình không cố ý, chỉ là vô thức, nhưng mình chẳng nhớ chuyện gì đã xảy ra. Mỗi lần ngủ dậy, đầu mình đau như búa bổ. Mình bị sao thế này? Người ta nói sáng nay có ‘con trai’ của mình đến thăm mình. Mình đã đánh và chửi thằng nhóc. Con trai? Mình có con ư? Mình đã từng…?”“Ngày 10 tháng 5,Mình chẳng có ký ức gì về những bức ảnh này. Đúng là nét chữ mình viết, nhưng ký ức lại mờ nhạt vô cùng. Sau mỗi bức ảnh đều có ghi chú về những gì đã diễn ra. Mình biết mình là một người lính được tống khứ về quê do cái chân cụt, nhờ bức thư tay mình lưu giữ do đồng đội hỏi thăm. Đúng là chân mình bị cụt, nhưng là do bị xe cán? Bị hoại tử? Không nhớ, mình không nhớ bất cứ điều gì. Tất cả những bức ảnh có mặt mình trong bộ áo người lính, hình như đều chẳng phải là mình.”Tôi bỏ dở cuốn sổ, đứng lên đi lại quanh quan tài. Chẳng phải lão bị điên và không nhớ gì ư? Tôi sửa soạn nhang khói, sắp xếp đồ lễ đã chuẩn bị sẵn theo hướng dẫn của thầy cúng. Nhưng tôi mau chóng quay lại cuốn nhật ký kia, muốn biết thêm về quá khứ của lão, người đã gây ra toàn bộ bi kịch của đời tôi. Ruột gan tôi rối tung lên và bắt đầu nghĩ ngợi. Tôi mất tập trung, làm đổ cả cây nến, suýt nữa thì đám tang biến thành một đám cháy. Sao cũng được? Mọi chuyện chẳng thể tệ hơn nữa. Thứ tiếp theo mà tôi đem cắm, có lẽ là sổ đỏ cái nhà này.Ngoài trời bắt đầu đổ cơn mưa. Những hạt mưa nặng trĩu cuốn phăng vạt nắng cuối trời. Cảnh vật càng thêm u ám. Tôi cảm nhận được hơi lạnh tràn về. Tôi tiếp tục đọc, những dòng chữ tủn mủn ghi trong cuốn sổ cũng phần nào giải đáp cho những câu hỏi vẫn lởn vởn trong tâm trí tôi bấy lâu nay:“Ngày 30 tháng 5,Mình tìm ra một bức ảnh có mặt mình: Một người phụ nữ, một đứa trẻ con chừng ba tuổi và chính tay mình đang bế nó. Chắc giờ nó đã lớn lắm rồi, và nó đã quên mình từ lâu. Nghĩ đến đây là mình lại buồn. Mình đã khóc vì bất lực. Mình không hề có một ký ức nào về con trai của mình cả, hay mình chỉ đang tưởng tượng ra thôi nhỉ? Còn tấm ảnh này thì sao…?”Tôi lật từng tấm ảnh lên để tìm lại những mảnh ký ức chắp vá nào đó, nhất là những bức ảnh liên quan đến tôi, mẹ tôi. Tất cả trong số chúng đều có những dòng ghi chú vắn tắt phía sau, như những manh mối rời rạc, chắp nối chút kỷ niệm đã vụn nát của ông. Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịn. Cảm giác bực dọc vì chuyện tiền nong kia cũng trùng xuống, nhường chỗ cho sự nghẹn ngào mỗi khi ánh mắt tôi lướt qua từng trang giấy nhàu nát. Tôi lật lại những trang đầu tiên của cuốn sổ kỷ, chợt nhận ra thấy sống mũi cay cay, và cái cánh tay bị tật đang run lên…“Tháng 10 năm 69,Mình nhập ngũ. Vợ mình một mực phản đối, nhưng mình vẫn cố gắng đi. Mình không thể làm ngơ trước tội ác man rợ của lũ giặc Mỹ, mặc cho vợ mình ngăn cản vì chẳng muốn mình từ bỏ công việc giáo viên. Nhưng mình không còn tâm trí đâu dạy học khi Tổ Quốc đang lên tiếng gọi. Mình phải đi! Mình quyết tâm sẽ hẹn trở về vào một ngày không xa. Nếu có chết, mình cũng sẽ chết trong danh dự và vinh quang, không phải với tư cách đớn hèn.”“Tháng 11 năm 71,Rất căng. Đồng đội hy sinh rất nhiều, mình chẳng còn mấy thời gian để viết nhật ký. Chúng nó tấn công ác liệt quá. Chỉ huy chết rồi, mình bị đạn bắn sượt qua tai, thoát chết một cáchthần kỳ. Mình có một niềm tin mãnh liệt: Chỉ cần kiên trì và cố gắng thêm vài năm nữa đất nước sẽ thống nhất, mình được trở về an toàn, với vợ và con…”“Tháng 4 năm 74,Mình tỉnh lại thì đã thấy ở trong bệnh xá. Mình cố cử động, và nhận ra cái chân mình không còn nữa. Mấy hôm trước, lũ giặc phục kích bắt được mình, đem mình về trại rồi bắt đầu tra hỏi, đánh đập mình chết đi sống lại. Mình chỉ nhớ là những lúc còn tỉnh, mình đã không khai gì. Đánh đập không ăn thua, chúng nó lấy cưa tra tấn, cưa đứt chân phải mình. Mình đau đến mức ngất lịm đi. Sau đấy mình chẳng còn nhớ gì nữa…”“Tháng 6 năm 74,Mình mong cái chân què cụt này sẽ là bàn đạp cho hàng triệu người khác kiên cường đứng lên.”Còn rất nhiều những dòng nhật ký rời rạc như thế. Tôi gập cuốn sổ lại, không thể tiếp tục đọc được nữa. Nước mắt tràn ra hai bên khóe mắt từ lúc nào. Mọi cảm xúc trong tôi cứ rối tung hết cả lên, nhưng chẳng cái nào có thể diễn tả được bằng lời. Tôi lặng nhìn chiếc quan tài mà cõi lòng tan nát, ngổn ngang. Người tôi mong muốn chết đi giờ cũng đã chết, mà sao tim tôi lại đau đớn thế này? Như có một phiên tòa đang diễn ra bên trong tôi, nó phán quyết rằng tôi, mẹ tôi, ruột thịt tôi, họ hàng tôi, tất cả đều là những kẻ vô nhân tính. Tất cả chúng tôi đã đày đọa, bỏ rơi người đàn ông tội nghiệp này, cộng thêm cả lòng căm hận, sự đay nghiến từ đứa con duy nhất, là tôi đây. Ông ấy đã chịu quá nhiều đau thương. Những nỗi đau tôi từng coi là trời, là bể, hóa ra chẳng bằng một góc mà ông ấy phải chịu đựng! Ông ấy đã chiến đấu và chịu mọi thương tật vì lý tưởng cho đất nước, cho mọi người. Vậy mà tất cả đã vô ơn thế đấy! Tôi đã vô ơn như thế đấy! Ông ấy đã chết trong cô độc. Tôi đã không xứng đáng để làm con của một người điên như thế…VHôm đưa tang trời mưa rất to. Chẳng một ai đến dự. Người đeo khăn tang trắng duy nhất chính là tôi. Tôi cũng chẳng buồn đội mũ hay cầm ô nữa, để mặc cho mưa dội xuống đầu. Tôi quyết định sẽ chôn cất ông ấy đàng hoàng, xem như hành động tạ lỗi cuối cùng của tôi gửi đến ông. Thật kỳ lạ, khi nâng chiếc quan tài hạ huyệt, tôi nhận ra cái tay bị tật của tôi hoàn toàn bình thường. Nó không hề làm sao hết, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt chứng tỏ đã từng có chuyện gì đó xảy ra với nó. Chuyện đó có thực sự như những gì tôi nhớ lại hay không? Tôi không biết nữa! Tôi đã đọc cuốn sổ và khóc cả đêm qua, khi đọc về những tình cảm mà ông dành cho vợ con khi còn ở mặt trận. Những điều đó tôi sẽ giữ cho riêng tôi. Tôi mua một bao thuốc lá, một đóa hoa cúc trắng tươi nhất; thắp ba nén hương, chắp tay cúi đầu trước trước di ảnh của ông ấy:“Bố! Bố an nghỉ đi nhé!”Đột nhiên, khung cảnh bố tôi đứng trầm ngâm trước quốc kỳ rực rỡ bỗng lóe lên trong tâm trí. Hình ảnh này tôi từng bắt gặp khi đến thăm ông ở trại tâm thần. Ông dắt trên vai một cây chổi quấn dây thừng; toàn thân đứng thẳng, tay đặt chéo trên trán, trông nghiêm trang và rất thuần thục - ông hô to khẩu hiệu: “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng!”Khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định sẽ tự tha thứ cho bản thân mình.
SAMPLE 7
WARNING: Truyện có yếu tố lịch sử, bối cảnh có thật, có yếu tố chính trị. Tất cả những hành động của nhân vật không nhằm mục đích cổ súy cho những tư tưởng chống phá Đảng và nhà nước. Mong quý bạn đọc hãy tỉnh táo và không nhầm lẫn. Xin cảm ơn!-- Faites-le immédiatement ! Si tu n'as toujours pas trouvé cette pute, ne reviens pas ici !《 Làm ngay tức khắc! Tìm con đĩ này, không xong thì đừng về!》Nhận được lệnh của Toàn quyền Đông Dương, mặt tên Thống sứ bỗng nhăn như đít khỉ. Ông ta ném một xấp giấy tờ báo cáo vào người Tô, tức giận quát tháo, cầm con khắc đỏ ấn duyệt vài dòng viết tay qua quýt rồi bắt đầu ra lệnh. Nghe chừng Sở liêm phóng Securité đang rục rịch chuẩn bị cho cuộc đàn áp đẫm máu tại Trung Kỳ; khi Phong trào Xô Viết Nghệ-Tĩnh lên cao và hành động thần bí của bè lũ Quốc tế Cộng sản vẫn cứ lan rộng khắp Đông Dương. Điều này ngày càng đánh động nguy cơ đe dọa đến cái ghế vững chắc của ông Toàn quyền, thế là những gai góc bẩn tưởi tàn độc của gã bắt đầu lộ ra sâu sắc hơn bao giờ hết. Không nằm ngoài dự đoán, nhằm mục đích tăng cường kiểm soát Bắc Kỳ và bình định Trung Kỳ, Tô bị sai đi tìm hiểu một me tây lẳng lơ có dấu hiệu khả nghi: bà này liên tục nũng nịu làm thân với các Công sứ, Viên quan người Pháp khác, vài lúc mất dấu, e là có cải trang, giao du tích cực với hoạt động của bọn Việt Nam Quốc dân Đảng. Nếu có lệnh thì bắt sống, hoặc giết luôn không để nó đẻ trứng. Tô biết rõ ý đồ từ lâu, nên gật đầu, chẳng chờ ai phổ biến cho mình. Anh lạnh lùng đáp lại tên Thống sứ bằng một ngữ điệu hơi hờ hững. Tô ngao ngán nhặt những tờ nhàu nát dưới nền lát đá hoa sẫm màu, cung kính cúi chào trước khi nhanh chóng lẻn đi như một bóng ma.- Đã rõ, thưa sir. Au revoir.Tô là mật thám của Sở liêm phóng. Anh được Toàn quyền Đông Dương vinh dự tinh tuyển sau khi da diết thể hiện thái độ căm ghét Cộng sản đến tận xương tủy; viết hàng chục phóng sự đăng trên tờ L'Indépendance Tonkinoise, ca ngợi sự vĩ đại liêm chính của ông Albert Sarraut và bè lũ Pháp; hoạt động mạnh mẽ trong Phong trào đàn áp Cách mạng. Từng bước lên mây, Tô quen thân với các đốc-tờ, các min đơ, min toa,... Moi móc được hàng loạt các thông tin tình báo quan trọng khiến nội các Sở Mật vụ Đông Dương đã không ít lần chao đảo và sửng sốt. Nhiều cuộc thanh trừng, chỉnh đốn đã diễn ra nghiêm khắc. Ấy thế mà anh vẫn giấu cho riêng mình một bí mật: Tô chính là người yêu Cộng sản thực thụ, một lòng phục vụ cho Cách mạng, hoạt động dưới vỏ bọc một tên Việt gian phản động, bán nước cầu vinh. Nhiều lúc anh cũng thấy chạnh lòng lắm; nhưng trách nhiệm trên vai vẫn phải gánh, được anh em cán bộ tin tưởng gửi gắm hy vọng, Tô cũng đành thôi. Anh chỉ buồn lắm vì thầy mẹ bị xóm làng xa lánh, đồn đoán nhiều điều không hay: Ông bà Tư Sở có thằng con Việt gian theo Tây phản quốc, ham mê lối sống phố thị mà biệt xứ cố hương; những đồng, giấy bạc Piastre được Tô rủng rỉnh cầm trên tay mà chẳng biết xấu hổ kia - tất cả đều là bẩn tưởi, là bóc lột sưu thuế mà ra, là từ mồ hôi nước mắt của những nhà nông nghèo mạt hạng, bần cùng.Tô thở dài. Lòng anh lúc nào cũng chất chứa nhiều suy nghĩ rối ren. Hơn ai hết, Tô hiểu tính chất công việc là vậy; nhưng dù có thế nào thì bản thân anh vẫn là người liêm chính, sống ít cực đoan và không thô lỗ như anh vẫn thường bộc lộ. Hồi Septembre Tháng Bẩy, sau khi được nhượng quyền làm chủ bút tờ Avernir de Tonkin (Tương lai Bắc Kỳ), Tô hoạt động dưới bút danh Lumières, được giới “mộ điệu” nước Pháp hết lòng ca ngợi những chê trách “chính nghĩa” của anh viết về dân An Nam hèn yếu; cho Lumières là một cây bút thẳng thắn, tài năng, trung thành với bộ máy cai trị tân tiến của Thực dân; thậm chí đôi khi có phần tai ác vì thường xuyên sử dụng những cụm từ nặng đô như: “Merdeux”, “Pétasse”,... Để chửi bới tộc An-nam-mít đần độn và ngu si. Nhớ lại, Tô càng thấy nực cười. Thế mà báo chí vẫn cứ đăng dài dài, lũ biên tập thì suốt ngày nghêu ngao bài ca “kiểm duyệt chặt chẽ nội dung”; thực chất là chỉ phê chuẩn những gì đúng với chính sách tẩy não lũ ‘mọi dân’ thuộc địa, ngăn chặn sự nổi dậy phản kháng của quần chúng nước nhà. Nhưng tình yêu nước và tinh thần dân tộc vốn dĩ là hai điều chẳng thể đổi thay. Dạo đây, anh càng thấy vui hơn khi nghe tin các cuộc biểu tình liên tục lan rộng từ Khu công nghiệp Vinh - Bến Thủy cho đến các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh,... Đúng vậy, đây chính là Phong trào công nhân, là những cột mốc vẻ vang đầu tiên thể hiện ý chí của một đất nước nhỏ bé, sẵn sàng chống lại áp bức, bóc lột tàn ác của Chủ nghĩa Thực dân. Tô mỉm cười tủm tỉm. Vừa đi, anh vừa ngẫm nghĩ vẩn vơ: Nếu làm cái nghề gián điệp này, mình có sống được đến lúc nước nhà giành độc lập không nhỉ?-
...
SAMPLE 8